Hoạt động với chủ đề “Giữ xanh biển Đà Nẵng” do Ban quản lý bán đảo Sơn Trà và các bãi biển du lịch Đà Nẵng tổ chức, nhằm hưởng ứng mùa du lịch biển 2026, đồng thời kêu gọi cộng đồng chung tay bảo vệ môi trường biển.
Từ sáng sớm, các lực lượng tình nguyện viên gồm đoàn viên thanh niên, cán bộ, sinh viên… đã có mặt tại bãi biển Hà Khê (phường Thanh Khê, TP Đà Nẵng), chia thành nhiều nhóm thu gom rác dọc khu vực bãi cát. Nhiều loại rác thải nhựa, túi ni lông, vỏ chai… được thu gom, góp phần làm sạch bãi biển.
Chương trình còn tổ chức tuyên truyền nâng cao nhận thức bảo vệ môi trường biển. Người tham dự được nghe chuyên đề “Biển đang lên tiếng – Bạn có đang lắng nghe?”, qua đó hiểu rõ hơn những tác động của rác thải nhựa đối với hệ sinh thái và đời sống con người.
Bên cạnh đó, mô hình “đổi rác lấy quà” thu hút đông đảo người dân và du khách tham gia. Rác thải sau khi thu gom được đổi lấy các sản phẩm thân thiện môi trường như túi vải, cây xanh… góp phần hình thành thói quen của người dân và du khách trong việc bảo vệ môi trường.
Ông Trần Đại Nghĩa – Phó trưởng Ban quản lý bán đảo Sơn Trà và các bãi biển du lịch Đà Nẵng – cho biết ngày hội không chỉ góp phần làm sạch môi trường biển, mà còn lan tỏa thông điệp mỗi người là một “đại sứ môi trường”, cùng chung tay xây dựng hình ảnh biển Đà Nẵng xanh – sạch – đẹp, an toàn và thân thiện trong mắt du khách.
“Đà Nẵng có lợi thế với đường bờ biển đẹp, là điểm đến hấp dẫn của du khách. Tuy nhiên môi trường biển đang chịu nhiều tác động từ rác thải, đặc biệt tại tuyến ven biển Nguyễn Tất Thành, đòi hỏi mỗi người cần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường biển”, ông Nghĩa nói.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Bày biện xong số trái cây mới nhập về, chị Ngọc Lan (sống ở Lạng Sơn) nhìn thấy một người đàn ông ngoài 60 tuổi chở quả mít trọng lượng lớn đi bán.
Thương chủ nhân quả mít vất vả dưới nắng nóng, chị quyết định mua ủng hộ. Nhiều người có mặt ở chợ đổ đến chụp ảnh chia sẻ lên trang cá nhân.
"Sau khi cân, trọng lượng quả mít là 53kg, tôi thanh toán 500.000 đồng. Cầm trên tay số tiền lớn, người đàn ông không giấu được sự vui mừng", chị Lan nói với phóng viên Dân trí.
Theo chủ vườn, cây mít trong vườn đã trồng lâu năm nhưng mùa này chỉ cho 2 quả. Gia đình không có bí quyết chăm sóc đặc biệt và không rõ tên giống.
Ngoài quả mít nặng 53kg vừa bán, trên cây còn một trái khác nặng hơn 60kg nhưng chưa chín.
"Tôi mua quả mít giúp đỡ ông ấy, không nghĩ đến chuyện lời lãi. Lúc bổ trái mít, nhiều người đổ đến mua. Các múi đều thơm, đậm vị, ít xơ, được bán hết sau 30 phút", chị Lan chia sẻ.
Gắn bó với nghề kinh doanh trái cây tại chợ Đồng Mỏ (Lạng Sơn) hơn 20 năm, chị Lan từng nhiều lần nhìn thấy những quả mít nặng 70-80kg được chở đến chợ.
Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên người phụ nữ trực tiếp mua và bổ một quả mít với trọng lượng lớn để bán cho khách.
Mới đây, chị Thu Phương (ở Quảng Ninh) cũng háo hức chia sẻ khoảnh khắc thu hoạch quả mít nặng 26,5kg khi về quê chồng ở xã Hải Anh (Ninh Bình).
Theo chị Phương, cây mít của gia đình được trồng cách đây hơn 3 năm, mỗi năm chỉ cho đúng 2 quả và quả nào cũng có trọng lượng lớn, khoảng gần 30kg.
Gần đây, một trong hai quả mít đã chín trên cây, hương thơm lan tỏa cả khu vườn. Thay vì bán, gia đình giữ lại để ăn và chia cho bà con, hàng xóm cùng thưởng thức.
“Chiều qua, khi bổ mít, cứ thấy ai đi ngang qua nhà, gia đình tôi lại cắt chia cho một miếng mang về ăn thử. Khoảng 20 hộ trong xóm được thưởng thức quả mít ấy", chị vui vẻ kể.
Theo chị Phương, mít có múi to, cùi dày, vị ngọt đậm và ăn rất ngon. Ở bên ngoài, quả mít nhìn rất lớn và ấn tượng, tuy nhiên khi lên ảnh lại trông nhỏ hơn khá nhiều so với kích thước thật.
Tin Gốc: Dân Trí

Tôi hỏi con trai, sau này con muốn làm gì. Cậu con trai 8 tuổi, không cần nghĩ lâu, trả lời ngay: 'Con muốn làm chú bộ đội'.
Câu trả lời đến nhanh như một phản xạ, có lẽ bởi từ nhỏ, con đã nghe nội kể về những người lính - những con người đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.
Tôi nhìn con, vừa thấy thương, vừa thấy trách nhiệm, bởi để nói với một đứa trẻ về chiến tranh và cả hòa bình không phải là chuyện dễ.
Tháng Tư, người lớn nhắc nhiều đến ngày đất nước thống nhất. Những câu chuyện lịch sử, những thước phim cũ, những ký ức được kể lại. Nhưng với một đứa trẻ 8 tuổi, "chiến tranh" là khái niệm rất xa. Con không biết thế nào là bom rơi, không hiểu cảm giác chia ly, càng không hình dung được cái giá của độc lập. Có lẽ, đó chính là điều may mắn nhất.
Tôi không muốn kể với con về chiến tranh bằng những hình ảnh đau thương mình gom nhặt suốt hơn 40 năm. Tôi chọn cách khác. Tôi nói với con rằng, ngày xưa, đất nước mình có lúc không được yên. Khi ấy, có những người đã phải rời gia đình, đi rất xa, để giữ cho đất nước này được bình yên như hôm nay. Họ không phải là những người thích đánh nhau, mà là những người muốn bảo vệ.
Nghe kể chuyện xưa, cậu con thường im lặng, chăm chú nghe, thi thoảng lại hỏi: "Vậy bây giờ mình còn phải đánh nhau không ba?". Tôi lắc đầu. "Không. Bây giờ là lúc mình giữ gìn hòa bình".
Con lại hỏi: "Giữ bằng cách nào?". Tôi chợt nhận ra, câu hỏi của con cũng chính là câu hỏi của người lớn, chỉ là chúng ta ít khi nói ra. Giữ hòa bình không chỉ là việc của những người lính. Giữ hòa bình còn là cách mỗi người sống với nhau mỗi ngày.
Tôi nói với con rằng nếu con muốn làm chú bộ đội thì trước hết con phải học cách không làm tổn thương người khác: không đánh bạn, không nói lời ác ý, không giành giật... Một người biết kiềm chế cơn giận của mình, biết nhường nhịn, biết lắng nghe - đó cũng là một người đang góp phần giữ hòa bình. Con có vẻ chưa hiểu hết, nhưng gật đầu.
Tôi kể thêm cho con nghe về ông cố. Rằng ngày xưa ông cũng từng là người lính. Ông không kể nhiều về những trận đánh, mà chỉ hay nhắc đến đồng đội, đến những ngày hành quân, đến cái đói, cái rét và cả niềm vui rất nhỏ khi được nhận một lá thư từ quê nhà. Ông cũng không nói nhiều về chiến thắng, mà nói nhiều về nỗi nhớ. Có lẽ, người đã đi qua chiến tranh thường không muốn kể lại sự khốc liệt. Họ chỉ mong những điều đó không lặp lại.
Thực ra, giáo dục lòng yêu nước cho con không phải là dạy con những điều lớn lao mà là dạy con sống tử tế, bởi tôi tin, mỗi người tử tế là một người biết tôn trọng người khác. Mỗi người tử tế là một người không gây tổn thương. Và khi đủ nhiều người tử tế, xã hội sẽ ít đi những xung đột, ít đi những mầm mống của bạo lực.
Yêu nước, ở một nghĩa rất bình dị là sống sao cho đất nước này trở nên tốt đẹp hơn, bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Là không xả rác bừa bãi. Là biết nói lời cảm ơn, xin lỗi. Là không gian dối. Là biết giúp đỡ người khác khi có thể...
Tất cả những điều ấy nghe có vẻ không liên quan đến "hòa bình" nhưng thật ra đó chính là nền tảng của hòa bình.
Thật vậy, một xã hội đầy những người nóng giận, ích kỷ, thiếu trách nhiệm thì dù không có chiến tranh, cũng khó mà gọi là bình yên. Ngược lại, một xã hội nơi con người biết nghĩ cho nhau, biết dừng lại trước khi làm điều sai thì đó đã là một dạng hòa bình rất sâu chắc.
Buổi tối ít ỏi của chuyến về quê trước lễ, trước khi đi ngủ, con lại hỏi tôi: "Sau này con có được làm chú bộ đội không ba?". Tôi nói: "Được chứ. Nhưng dù con làm gì, con cũng có thể là người giữ hòa bình".
Con cười, có lẽ cậu chưa hiểu hết. Nhưng tôi tin, những điều này sẽ lớn dần trong con theo cách rất tự nhiên như tôi từng nghe ngoại kể chuyện hòa bình, thống nhất thuở ấu thơ.
Tháng Tư, với người lớn, là ký ức nhưng với con, tháng Tư nên là một lời nhắc nhở, rằng hòa bình không phải là điều sẵn có mãi mãi mà cần được giữ gìn, mỗi ngày, bằng cách chúng ta sống với nhau. Và nếu một ngày nào đó, con vẫn muốn trở thành một người lính, tôi sẽ nói thêm với con một điều là, người lính dũng cảm không chỉ là người biết cầm súng mà còn là người biết giữ cho lòng mình không có chiến tranh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Chị Trần Thị Thúy An, 34 tuổi, quê Vĩnh Long, sang Australia định cư 10 năm trước. Sáu năm sau, chị ly hôn, trở thành mẹ đơn thân.
Thúy An thuê một căn phòng tại thành phố Adelaide, làm việc tại trường mầm non vào ban ngày và làm thêm buổi tối để tích lũy tài chính. Dù bận rộn, chị dành thời gian tập yoga, học đầu tư và nghiên cứu tâm lý hôn nhân với mục tiêu không lặp lại sai lầm của lần đổ vỡ trước.
Từ nhân viên, chị trở thành quản lý tại trường mầm non. "Sự tự chủ là điều kiện cần để bước vào một mối quan hệ bình đẳng", An nói.
Giai đoạn này, An dùng ứng dụng hẹn hò để tìm "bến đỗ" mới. Chị thừa nhận ban đầu từng để cảm xúc dẫn dắt và trải qua buổi hẹn dưới cái nắng 40 độ C với một người đàn ông "không mua nổi ly nước" cho bạn gái. Dù thấy không ổn, chị vẫn theo đuổi cho đến khi nhận ra sự quan tâm chỉ đến từ một phía.
An nhận ra một nghịch lý trên các ứng dụng hẹn hò. Chúng được thiết kế để giữ chân người dùng bằng cách mang lại cảm giác có vô số lựa chọn. Điều này khiến nhiều người trở nên hời hợt, thiếu kiên nhẫn vì luôn tin rằng "mối tốt hơn" đang nằm ở lần quẹt tiếp theo. Hiểu được điều này, An quyết định không chạy theo số lượng mà tập trung vào chất lượng sàng lọc.
Rút kinh nghiệm, chị thiết lập hồ sơ với mục tiêu tìm mối quan hệ lâu dài. An đặt tiêu chí rõ ràng về đạo đức, mức độ thấu hiểu và định hướng phát triển. chị trả phí cho ứng dụng để xem trước thông tin đối phương. Những người tìm "tình một đêm" hay mối quan hệ không ràng buộc bị chị loại từ đầu.
Quy trình hẹn hò của người phụ nữ 34 tuổi gồm: nhắn tin một tháng, gọi video xác thực thông tin, sau đó mới gặp mặt. Trước khi đến các buổi hẹn, chị gửi định vị cho bạn thân để đảm bảo an toàn.
Trong ba năm, chị trò chuyện với khoảng 20 người, gặp trực tiếp 5 người. Trong đó, có một người làm trong lực lượng không quân, tử tế nhưng lại quá độc lập, khác biệt với nhu cầu được kết nối (quality time) của chị. Một người khác kém chị 4 tuổi, yêu thương và chiều chuộng nhưng quan điểm sống không phù hợp với một phụ nữ từng trải.
"Tôi nghiệm ra yêu thôi chưa đủ, quan trọng là sự tương thích về giá trị sống", chị nói. Nhiều lần, An tải app rồi xóa vì không tìm được người phù hợp. Tuy nhiên, thay vì chọn bừa để bớt cô đơn, chị tập trung vào phát triển bản thân.
Đầu năm 2025, An kết nối với Alexander Spanton, 32 tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu tại Brisbane.
"Ban đầu, tôi ấn tượng khi cô ấy gửi đoạn tin nhắn dài về những mong muốn ở đối phương", anh Alexander nói. Anh cho biết sự nghiêm túc của An phù hợp với mục tiêu anh tìm kiếm trên mạng.
Buổi gặp đầu tiên của họ kéo dài 6 tiếng. An mang theo danh sách câu hỏi về quan điểm hôn nhân, tài chính và mục tiêu sống. Alexander trả lời đầy đủ, sau đó chủ động xóa ứng dụng hẹn hò để chứng minh mình nghiêm túc.
"Anh giữ khoảng cách và tôn trọng tôi. Đến lần hẹn thứ ba, anh mới nắm tay", An kể.
Mối quan hệ tiến triển nhanh chóng khi Alexander không chỉ yêu mà còn dành sự quan tâm cho con trai riêng của chị. Khi An đề nghị cùng đứng tên vay ngân hàng mua nhà sau một tháng hẹn hò, Alexander đồng ý ngay. "Điều đó chứng tỏ cô ấy tin tưởng, nghiêm túc với mối quan hệ này và tôi cũng tin tưởng cô ấy", Alexander nói.
Chưa đầy một tháng sau đó, họ dọn về ở chung căn nhà ba phòng ngủ rộng 150 m2 tại Brisbane.
Khi biết "ngôn ngữ tình yêu" của bạn gái là sự quan tâm qua hành động, chàng trai vào bếp, gọt trái cây hay làm mọi việc lặt vặt. Anh học tiếng Việt để kết nối với gia đình An. Mong ước của Alexander là phát triển bản thân, chu cấp tài chính để vợ tập trung cho sở thích.
Ngược lại, biết chồng đề cao sự ghi nhận và khích lệ trong mối quan hệ, An thường xuyên dành lời khen, cảm ơn và nói lời ngọt ngào. Cô vợ Việt cũng chinh phục chồng bằng những món ăn quê nhà mỗi tối.
Đầu năm 2026, vợ chồng An về Việt Nam thăm gia đình. Bà Nguyễn Thị Nhẫn, 81 tuổi, bà ngoại chị cho biết rất mừng khi thấy cháu tìm được hạnh phúc sau đổ vỡ và tổn thương nơi xứ người. "Alex dễ thương, nấu cơm, rửa chén đều đòi làm thay ngoại", bà nói.
Nhìn lại hành trình đã qua, Thúy An cho rằng phụ nữ sau đổ vỡ cần thay đổi tư duy. Sai lầm không phải là mẹ đơn thân, mà là chấp nhận một người không xứng đáng. Việc tập trung phát triển bản thân từ ngoại hình, sức khỏe đến chuyên môn và ngoại ngữ sẽ tạo ra giá trị tự thân. "Khi phụ nữ có kiến thức và sự tự tin, người phù hợp sẽ xuất hiện", chị nói.
Tin Gốc: Vnexpress

