Khi rảnh tôi vẫn hay đọc mục tâm sự trên báo, nhưng chưa từng nghĩ một ngày nào chính mình lại cần tới lời khuyên. Tôi 31 tuổi, ngoại hình khá, kinh tế ổn, năng động, tự tin. Cuộc sống của tôi cũng từng trải qua hỉ nộ ái ố, chứ không phải kiểu người được trải hoa hồng.
Tôi từng yêu rồi bị phản bội thảm hại, từng khởi nghiệp nhưng thất bại cay đắng. Đã có giai đoạn tôi chán đời sa chân vào chơi bời không biết đến ngày mai. Nhưng sau tất cả, may mắn là tôi dừng lại kịp trước khi quá muộn.
Tôi có những người thân tuyệt vời không bỏ mặc tôi. Và đặc biệt biết ơn sự xuất hiện của Khuyên – cô gái bé nhỏ, ngây thơ, luôn tin tưởng tôi, dùng tình yêu thương đơn thuần nhất kéo tôi khỏi kiệt quệ đen tối theo đúng nghĩa đen cả về tình, tiền, năng lượng sống.
Nhờ Khuyên động viên, khích lệ mà tôi tìm lại được mục tiêu và phấn đấu như hôm nay. Chưa gọi là giàu có nhưng hiện tại tôi đủ điều kiện kinh tế lo cho người thân của mình. Tình yêu của tôi đối với Khuyên là sự chân thành, quý trọng.
Chính tôi chủ động đặt vấn đề cưới Khuyên vào cuối năm nay và được bố mẹ hai bên hoàn toàn ủng hộ. Khuyên nghe theo tôi, dọn về sống chung trước khi cưới để tiện bề chăm sóc nhau vì công việc của tôi khá bận.
Nhưng đúng lúc đó thì tôi gặp chị Ngà – người phụ nữ là nguyên nhân khiến tôi lâm vào khó xử như hiện tại. Trong một lần đi tiếp khách, tôi mời rượu chị. Vì men say, cả hai thiếu kiềm chế, để bản thân đi quá giới hạn. Vấn đề là cả chị và tôi đều không muốn dừng lại ở một đêm sa ngã đó, mà giữa chúng tôi còn phát sinh quan hệ nhiều lần.
Nguyên nhân thực sự khiến chị và tôi không dừng lại được là vì chúng tôi đặc biệt hợp nhau trong chuyện đó.
Chị là mẹ đơn thân, hơn tôi 4 tuổi. Lâu lắm rồi tôi mới có lại cảm giác điên cuồng, nghiện ngập như vậy đối với một người. Ban đầu tôi nghĩ đơn thuần là bản năng giới tính khi tìm thấy cảm giác lạ bên người phụ nữ không lo ràng buộc.
Nhưng tệ là càng ngày tôi càng dấn sâu hơn trong cảm xúc không dứt ra nổi. Tôi loay hoay tìm cách giấu sự tồn tại của người này với người kia và tạm thời vẫn thành công giữ kín mọi chuyện. Nhưng tôi không thấy vui.
Tôi luôn phải đấu tranh tư tưởng và cảm thấy có lỗi. Cũng có lúc cảm xúc lấn át, tôi mặc kệ tới đâu hay tới đó. Cũng có lúc tôi tự bao biện rằng chúng tôi đều không có ai bị ràng buộc bởi một cuộc hôn nhân nào nên chẳng có quy định nào cấm tìm hiểu người này, người kia.
Đó cũng là cách văn minh, cho bản thân cơ hội tìm kiếm và lựa chọn người phù hợp nhất với mình, chứ đợi lúc “ván đóng thuyền”, “gạo nấu thành cơm” thì lúc đó chẳng phải sẽ đóng khung tất cả trong hối tiếc hay sao?
Tôi cũng không nghĩ mình là loại lăng nhăng, đa tình. Bình thường công việc của tôi tiếp xúc với phụ nữ rất nhiều nhưng tôi không để mình dễ dãi. Và bây giờ thì rõ ràng tôi đang yêu thực sự. Nhưng cái khó là tôi đang yêu cùng lúc 2 người.
Với Khuyên, tôi trân trọng con người và tính cách cô ấy. Trong tình yêu này bao hàm cả sự biết ơn. Khuyên là kiểu phụ nữ gia đình, cực kỳ xứng đáng làm mẹ những đứa con của tôi.
Nhưng Khuyên có nhược điểm là trong sáng, chuẩn mực quá. Ở cạnh em, tôi chỉ thấy dễ chịu, an toàn hơn là thăng hoa. Cũng dễ hiểu, có lẽ vì tôi là người yêu đầu của Khuyên, là người đàn ông đầu tiên chạm vào em ấy.
Còn với Ngà, đó là người phụ nữ mang thứ năng lượng quyến rũ chết người. Chị ấy tâm lý, hiểu ý người khác, đặc biệt có kỹ năng trong chuyện giường chiếu. Tôi nghiện cảm xúc thăng hoa, hòa hợp chỉ có khi ở bên chị ấy.
Những phút ờ bên chị, tôi đều cảm thấy hạnh phúc đủ đầy, vừa là tri kỷ, vừa là tình nhân, tương sinh tương ái. Tôi tin tôi nói tới đây thì mọi người hiểu, trong một mối quan hệ đàn ông – đàn bà, để xây dựng gia đình cùng nhau thì chuyện hòa hợp chăn gối đóng vai trò vô cùng quan trọng.
Hạnh phúc viên mãn hay không phụ thuộc nhiều vào chất lượng yêu, từ đó mới phát sinh gắn kết. Người ta có thể yêu nhau, giận nhau, gương vỡ lại lành chính là nhờ vào quan hệ bản năng này nữa.
Cho nên sự khô cứng, ngại ngùng, thụ động, thiếu kỹ năng của Khuyên trở thành vấn đề trở ngại khiến tôi lo lắng cho hạnh phúc sau này của cả hai. Tôi không muốn tới một lúc nào đó lại phải nói với nhau những lời khó nghe kiểu: “Em rất tốt nhưng tôi rất tiếc”.
Đằng nào cũng phải đưa ra lựa chọn, sớm chừng nào bớt tổn thương chừng ấy. Tôi không thể mãi ở trong vòng luẩn quẩn, duy trì tình trạng lén lút như hiện tại. Người phụ nữ nào cũng xứng đáng có danh phận rõ ràng.
Nếu tôi cứ lúng túng với mớ bòng bong yêu ai, lấy ai, thì mỗi ngày tôi đều sống trong bộ dạng của thằng đàn ông tồi tệ mà xã hội hay lên án là tham lam, ích kỷ, chẳng biết yêu ai ngoài bản thân mình.
Tôi không nghĩ mình ích kỷ, vô tâm đến vậy đâu. Tôi đang rất khó xử, đau lòng. Việc yêu cùng lúc hai người khiến tôi căng thẳng, mệt mỏi. Tôi đấu tranh, mâu thuẫn, bên người này thấy có lỗi với người kia, không biết làm sao để xử lý.
Mạo muộn xin chuyên gia và mọi người tư vấn giúp, bây giờ tôi nên lựa chọn thế nào mới đúng?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Gia đình tôi từng có một cuộc sống bình yên, cho đến khi tôi quyết định hùn vốn làm ăn với bạn và nhận về trái đắng. Số nợ hàng trăm triệu đồng ập xuống đầu, tiền lãi mẹ đẻ lãi con mỗi tháng trở thành gánh nặng ngộp thở. Từ một trưởng nhóm kinh doanh luôn quần là áo lượt, tôi rơi vào cảnh giật gấu vá vai, lương tháng nào cũng bị siết nợ gần hết.
Vợ tôi là nhân viên hành chính, lương ba cọc ba đồng. Thấy chồng tiều tụy, gia đình kiệt quệ, cô ấy bắt đầu tìm việc làm thêm. Ban đầu, tôi tưởng vợ nhận sổ sách về nhà làm, cho đến một tối, tôi vô tình thấy tin nhắn trong điện thoại vợ: “Chị ơi, mai 6h tối chị qua dọn dẹp, cọ lại giúp em 2 cái nhà vệ sinh nhé, em gửi thêm 50.000 đồng tiền xăng”.
Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Vợ tôi là người phụ nữ có học thức, trước nay chỉ quen việc bàn giấy lại đi làm giúp việc theo giờ, đi cọ toilet cho người ta?
Ngay tối hôm đó, tôi đã làm ầm lên. Tôi cấm vợ không được tiếp tục công việc đó. Tôi gào lên: “Em làm thế là bôi tro trát trấu vào mặt anh! Thà cả nhà ăn mì tôm qua ngày, chứ anh không để vợ mình đi làm hầu hạ, quỳ gối lau nhà cho kẻ khác. Nhỡ người quen thấy được thì anh còn ngẩng mặt lên nhìn ai?”.
Nhưng vợ tôi chỉ im lặng khóc. Sáng hôm sau, vợ tôi vẫn đi làm và tan sở lại tiếp tục xách chiếc túi vải cũ kỹ đi lau dọn cho các gia đình giàu có. Sự bất lực chuyển thành nỗi bực dọc, tôi đâm ra lạnh nhạt, chán ghét mỗi khi nhìn thấy vợ trở về với mùi nước tẩy rửa ám chặt trên quần áo. Tôi thấy xấu hổ vì có một người vợ làm giúp việc. Cho đến một ngày, sự việc đẩy lên tới đỉnh điểm, xé nát cái vỏ bọc sĩ diện hão mà tôi cố công gìn giữ.
Ngày cuối tuần, sếp tổng mời phòng kinh doanh đến nhà ăn tân gia căn biệt thự mới. Để giữ thể diện, tôi phải vay mượn bạn bè thêm 2 triệu đồng để mua một chai rượu ngoại làm quà.
Đến nơi, trong không gian sang trọng, sếp cười nói vui vẻ: “Hôm nay anh em cứ nhậu tới bến, vợ anh nay thuê được cô giúp việc theo giờ nhanh nhẹn lắm, đang dưới bếp làm đồ nhắm rồi, tí thu dọn hết”.
Tôi nâng ly rượu, hãnh diện vì được ngồi mâm trên, chén chú chén anh với sếp. Đến giữa buổi, sếp vỗ vai sai tôi: “Chú Hùng vào bếp bảo cô giúp việc bê thêm bát canh ngao nóng lên đây”.
Tôi vâng dạ, chỉnh lại vạt áo sơ mi phẳng phiu, bước nhanh vào gian bếp nghi ngút khói. Và rồi, chân tôi chôn chặt xuống nền gạch. Người phụ nữ đang lom khom bên bồn rửa, tay đeo đôi găng cao su màu vàng nhớp nháp dầu mỡ, trên người khoác chiếc tạp dề ướt sũng... là vợ tôi.
Vợ tôi ngước lên. Bốn mắt nhìn nhau sững sờ. Đĩa hoa quả trên tay vợ tôi suýt rơi xuống đất. Khuôn mặt vợ tôi tái nhợt, bối rối, ánh mắt hiện rõ sự tủi thân xen lẫn hoảng loạn. Còn tôi, máu nóng dồn lên tận não.
Tôi đứng chết lặng, miệng lắp bắp không thốt nên lời. Vợ tôi vội cúi gầm mặt, luống cuống bưng bát canh đi qua tôi. Tôi lấy cớ đau dạ dày đột xuất, xin phép sếp ra về ngay lập tức. Cả đoạn đường, tôi đi như người mộng du.
Đêm đó, khi vợ tôi trở về, tôi đã ném vỡ chiếc cốc trên bàn, trút toàn bộ cơn giận dữ và sự xấu hổ lên đầu cô ấy: “Cô thấy vui chưa? Cô làm tôi nhục nhã trước mặt sếp. Cô muốn cả cái công ty này biết tôi là thằng để vợ đi làm giúp việc cho nhà sếp mới vừa lòng hả?”.
Vợ tôi không khóc nữa. Cô ấy tháo chiếc túi vải xẹp lép, lấy ra một cọc tiền lẻ nhàu nhĩ cùng một xấp giấy tờ ném thẳng mặt tôi.
“Anh nhìn đi! Nhìn cho kỹ vào!”, giọng vợ tôi rít lên, uất nghẹn. “Đây là giấy báo học phí của con. Đây là trát đòi nợ tháng này. Còn đây là 500.000 đồng tôi vừa cọ 3 cái toilet, rửa 5 mâm bát nhà sếp anh mới có được. Sĩ diện của anh có nấu thành cơm cho con ăn được không? Anh chê tôi bẩn thỉu, chê tôi mạt hạng, nhưng chính cái nghề này đang giữ cho cái gia đình này không bị người ta ném đồ ra đường đấy!”.
Cục tức ngẹn ứ ở cổ họng làm tôi nổ tung. Tôi hất văng xấp giấy tờ và những đồng tiền lẻ rơi lả tả xuống sàn, gằn từng chữ: "Cô thiển cận nó vừa thôi!".
Vợ tôi sững sờ. Tôi chỉ thẳng tay vào mặt vợ mà trút hết sự kìm nén: “Cô nghĩ vài cái đồng bạc lẻ này của cô cứu được cái nhà này chắc? Để trả được cục nợ hàng trăm triệu đồng kia, tôi cần phải thăng tiến, phải lấy được lòng sếp, phải giành được dự án lớn. Mà muốn làm việc lớn, muốn người ta tôn trọng mình, thằng đàn ông cần nhất là cái uy, cái thể diện.
Bây giờ thì hay rồi! Mai này sếp nhìn tôi bằng nửa con mắt, đồng nghiệp xì xào khinh bỉ thằng Hùng có vợ đi cọ bồn cầu thuê. Tôi còn ngóc đầu lên kiểu gì ở cái công ty ấy nữa?”.
Vợ trân trân nhìn tôi, đôi mắt mở to uất ức. Cô ấy lẳng lặng cúi xuống, nhặt nhạnh từng tờ tiền lẻ nhàu nhĩ, cầm lấy xấp hóa đơn rồi quay lưng bước thẳng vào phòng ngủ, chốt chặt cửa lại.
Tôi vớ lấy chìa khóa xe, lao ra khỏi nhà giữa đêm khuya. Tôi càng nghĩ càng thấy mình chẳng có gì sai. Đàn bà rốt cuộc vẫn chỉ là đàn bà, tầm nhìn hạn hẹp, loanh quanh cũng chỉ thấy vài đồng bạc lẻ trước mắt mà phá nát đại cục của chồng.
Tiền nợ thì thiếu gì cách xoay xở, nhưng cái danh dự, cái sĩ diện của một thằng đàn ông một khi đã bị vợ ném xuống bùn thì cả đời này làm sao gột rửa? Tôi nghĩ như vậy, có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) mang đến một môi trường học tập năng động và gắn kết - Ảnh: STU
Trong đợt 1 năm nay, ngày thi được ấn định là Chủ nhật 5-4-2026. Tại TP.HCM, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn (STU) là một trong các điểm thi phục vụ thí sinh dự thi.
Với nhiều thí sinh và phụ huynh, một điểm thi phù hợp có ý nghĩa thiết thực trong việc chủ động thời gian di chuyển, giảm áp lực trước giờ làm bài và chuẩn bị tâm lý ổn định hơn cho ngày thi.
Không chỉ dừng ở vai trò hỗ trợ tổ chức, việc phối hợp tổ chức thi là dịp để nhà trường thể hiện sự sẵn sàng đồng hành cùng các hoạt động giáo dục tại TP.HCM.
Một trong những nền tảng giúp STU đảm nhiệm tốt vai trò này là hệ thống cơ sở vật chất được đầu tư đồng bộ trong nhiều năm.
Nhà trường đã xây dựng hệ thống các tòa nhà gồm giảng đường, hội trường, phòng học, phòng máy tính, phòng thí nghiệm, xưởng thực hành cùng các không gian phục vụ học tập và sinh hoạt, với tổng diện tích sử dụng hơn 50.000 m².
Khuôn viên xanh, khu thể thao đa năng và hạ tầng được bố trí hoàn chỉnh góp phần tạo nên môi trường học tập ổn định, hiện đại và thuận tiện cho người học.
Hội trường tại STU đáp ứng tốt các hoạt động tổ chức quy mô lớn - Ảnh: STU
Những điều kiện này giúp STU là nơi phù hợp để tổ chức các hoạt động học thuật, chương trình tập trung đông người và các sự kiện quy mô lớn. Với một kỳ thi như Đánh giá năng lực, bên cạnh yêu cầu chuyên môn, công tác điều phối, đón tiếp và bảo đảm vận hành tại điểm thi cũng là yếu tố rất quan trọng.
Bên cạnh vai trò là điểm thi, Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn còn được biết đến là cơ sở đào tạo đại học theo định hướng ứng dụng. Nhà trường chú trọng gắn kết giữa lý thuyết và thực tiễn, hướng đến mục tiêu giúp sinh viên vừa nắm vững kiến thức chuyên môn, vừa có khả năng thích nghi nhanh với môi trường làm việc sau tốt nghiệp.
Hiện STU đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, tập trung ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị, là những nhóm ngành có nhu cầu nhân lực cao. Chất lượng đào tạo của trường được khẳng định qua nhiều chương trình đạt kiểm định trong nước; trong đó, ngành Công nghệ thực phẩm đạt chuẩn AUN-QA khu vực Đông Nam Á, được quốc tế công nhận.
STU hiện đào tạo 18 ngành với 28 chuyên ngành, chủ yếu ở các lĩnh vực kỹ thuật - công nghệ và kinh tế - quản trị - Ảnh: STU
Môi trường học tập tại STU cũng được mở rộng qua các câu lạc bộ, hoạt động ngoại khóa, sân chơi học thuật và sáng tạo, tạo điều kiện để sinh viên phát triển toàn diện.
Trong mùa tuyển sinh, nhà trường đồng thời triển khai nhiều phương thức xét tuyển linh hoạt, mở rộng cơ hội học tập quốc tế thông qua các chương trình liên kết, mô hình "du học tại chỗ" và hợp tác với các trường đại học nước ngoài.
Song song với đó, STU dành nguồn học bổng hàng chục tỉ đồng mỗi năm cùng nhiều chính sách hỗ trợ học phí, góp phần giảm áp lực tài chính và tăng cơ hội tiếp cận giáo dục đại học cho thí sinh.
Ở góc độ rộng hơn, việc STU trở thành một trong các địa điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 cũng giúp hình ảnh nhà trường đến gần hơn với học sinh và phụ huynh.
Khi trực tiếp đến dự thi, nhiều thí sinh sẽ có cơ hội quan sát môi trường học tập, cơ sở vật chất và không gian đào tạo của trường. Đây là một trải nghiệm thực tế, góp phần giúp thí sinh có thêm thông tin trong quá trình lựa chọn nơi học tập.
Trong bối cảnh giáo dục đại học ngày càng chú trọng trải nghiệm người học, chất lượng đào tạo và khả năng thích ứng với thị trường lao động, những yếu tố như hạ tầng, môi trường học tập và định hướng đào tạo đang trở thành tiêu chí quan trọng đối với thí sinh.
Việc được lựa chọn là điểm tổ chức kỳ thi Đánh giá năng lực ĐH Quốc gia TP.HCM năm 2026 vì thế không chỉ mang ý nghĩa về mặt tổ chức, mà còn tiếp tục khẳng định vai trò và sự hiện diện của STU trong hệ sinh thái giáo dục đại học tại TP.HCM.