Tôi 32 tuổi, có hai con gái, đang sống cùng bố mẹ chồng. Tôi làm hành chính cho một công ty tư nhân, thu nhập trung bình, chồng cũng thế. Hiện tại tôi luôn cảm thấy chán nản, chỉ muốn bỏ việc đi kinh doanh gì đó, hoặc bắt chồng chuyển công ty về gần để gia đình được bên nhau. Những suy nghĩ đó làm tôi xao nhãng công việc rất nhiều.
Mong nhận được tư vấn của mọi người, nên như thế nào để cảm thấy thoải mái hơn trong cuộc sống của mình? Nếu ra kinh doanh, nên làm gì trong khoảng vốn 200 triệu đồng và ở vùng nông thôn?
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Mẹ chồng bên ngoài tỏ vẻ đạo đức nhưng về nhà lại nói xấu con dâu với cả họ

Vợ chồng tôi làm chung chỗ, cưới được 5 năm. Giai đoạn đầu về nhà chồng khá khó khăn, chủ yếu do mẹ chồng khó dễ, bà cư xử khi tốt khi xấu khiến tôi không hiểu tâm lý của bà. Xin kể vài điều.
Về mặt xấu: Một là vàng cưới, chồng nói đưa mẹ chồng giữ, tôi cũng đưa vì cảm thấy không quá quan trọng. Vàng do chồng tôi vay ngân hàng để mua, cha mẹ chồng không góp phần gì.
Hai là mẹ chồng nói bóng gió chuyện con dâu về giành của, trong khi tôi không hề nói gì đến của nả nhà chồng. Bà còn đặt điều nói với chồng tôi rằng tôi đòi bà chia đất. Điều đó làm chúng tôi mới cưới đã lạnh nhạt với nhau, hay cãi vã, có lúc muốn ly hôn. Tôi xin lại vàng cưới, bà dùng dằng, giận dỗi, làm to chuyện. Ở chung, bà nói tôi lạm quyền, thế nhưng không muốn chúng tôi ra riêng, ở cùng để còn lo hương khói sau này (chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà).
Ba là tính tôi ít nói, nội tâm, không quan tâm việc của người khác. Từ khi ở cùng và tiếp xúc với bà, tôi cảm thấy năng lượng cảm xúc tiêu hao kinh khủng. Bà hay kể việc con gái bà giàu có cỡ nào, nói con gái bà có của nên lấy chồng không ngán ai, không bị khi dễ. Tôi nghĩ bà nói bóng gió con dâu vì gia cảnh tôi không được tốt. Bà bắt lỗi con rể và thông gia nhiều thứ, muốn con gái và cháu ngoại được hưởng hết của bên chồng, trong khi bà không muốn cho con dâu (là tôi) thứ gì. Bà khéo léo, đi chùa và hay giúp người nên người ngoài nhìn vào đánh giá bà có đạo đức. Bà hay nói với tôi, nhà bà coi con trai con gái như nhau, chia tài sản đều, trong khi trước giờ tôi không hề nghĩ hay nói gì về tài sản nhà bà.
Bốn là bà hay để ý lời nói của tôi rồi hiểu sai, bắt lỗi tôi nhiều thứ, nhưng không nói trước mặt tôi mà nói xấu sau lưng. Bà hay kể xấu tôi với hàng xóm, dòng họ.
Về mặt tốt: Một là bà thương cháu nội, tôi sinh lần nào cũng về ở cữ bên nội, ông bà nội chăm cháu từng miếng ăn giấc ngủ. Bà cũng chủ động giữ cháu để tôi sinh hoạt cá nhân. Hai là lúc nhà tôi có việc, bà cũng qua đó ở qua đêm để phụ giúp, điều đó khiến tôi rất trân quý. Chồng tôi sau thời gian lạnh nhạt, cũng chủ động hàn gắn rồi kêu ra sống riêng. Đến nay chúng tôi ra riêng được một năm, thái độ của bà đối với tôi cũng dịu hơn. Khi tân gia, có người họ hàng nói đùa với bà rằng: "Con dâu có nhà rồi đó, đừng có cà chớn nữa nhé", có lẽ họ cũng hiểu tính bà. Tôi cảm thấy rất khó hiểu tâm lý của bà. Kính mong anh chị tư vấn giúp, nên suy nghĩ sao cho nhẹ lòng và cư xử như thế nào với bà cho phải.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 34 tuổi. Năm 20 tuổi, tôi bị bệnh, phải cắt bỏ buồng trứng và tử cung nên không có khả năng sinh con nữa. Tôi có mối tình gắn bó 10 năm nhưng đã chia tay với rất nhiều lý do, trong đó có việc tôi không sinh được. Cứ ngỡ tôi chỉ sống như vậy đến hết đời nhưng số phận đã cho tôi gặp bạn trai hiện tại. Anh rất tốt, chúng tôi có nhiều điểm chung. Biết tình trạng sức khỏe của tôi, anh chấp nhận điều đó. Yêu đương là chuyện hai đứa nhưng chung sống lâu dài thì còn liên quan đến ba mẹ hai bên nữa.
Tôi biết mọi người sẽ khuyên nên buông tay, cố chấp ở bên nhau sẽ đau khổ và mệt mỏi, không ai tắm hai lần trên một dòng sông, người cũ đã vậy rồi. Thật sự tôi không muốn chia tay tí nào các bạn ạ. Vô sinh là điều không ai muốn cả, nó cũng đâu phải bệnh truyền nhiễm gì mà tôi phải tự ti, chấp nhận buông bỏ hạnh phúc của mình? Đâu là hạnh phúc cho những người phụ nữ mà khả năng mang thai của họ không có? Không lẽ họ chấp nhận điều đó và sống cô đơn đến hết đời, hay phải chọn người đàn ông ly dị vợ và có con vì bản thân không sinh được? Tôi chỉ muốn chia sẻ cảm xúc của mình. Cám ơn các bạn nhiều.
Tin Gốc: Vnexpress

Có một ngày, người vợ chợt nhận ra điều khiến mình buồn không phải là chồng nhắn tin với ai, mà là người đầu tiên chồng muốn kể về một ngày đã qua không còn là vợ nữa. Người ta vẫn thường nghĩ một cuộc hôn nhân tan vỡ vì một biến cố lớn: ngoại tình, phản bội hay những mâu thuẫn không thể hàn gắn. Thực tế, nhiều cuộc hôn nhân không kết thúc bằng một cơn bão mà lặng lẽ rạn nứt từ những điều rất nhỏ. Đó là khi hai người vẫn sống chung một mái nhà nhưng không còn thật sự bước vào cuộc sống của nhau.
Một ngày của người chồng vẫn diễn ra bình thường: đi làm, gặp đồng nghiệp, xem một đoạn clip hay, ăn một món ngon, bắt gặp một câu chuyện thú vị. Thế nhưng điều đầu tiên người chồng nghĩ đến để chia sẻ lại không phải là người vợ. Một ngày của người vợ cũng vậy: áp lực công việc, con cái, cơm nước, những niềm vui nhỏ và cả những nỗi mệt mỏi. Rồi người vợ nhận ra mình không còn là người đầu tiên được nghe những câu chuyện của chồng, cũng không còn biết hôm nay chồng đã trải qua điều gì. Khoảng cách giữa hai người không xuất hiện trong một ngày, nó được tạo nên từ hàng trăm cuộc trò chuyện không diễn ra, hàng nghìn câu nói "để mai", "đang bận", "để lúc khác",... những lần im lặng thay cho đối thoại.
Ai cũng cần có một người để chia sẻ. Khi khoảng trống trong một mối quan hệ không được lấp đầy, đôi khi người ta vô tình mang những câu chuyện rất đời thường đến một nơi khác. Có khi chỉ là một người đồng nghiệp cùng ngành, hiểu công việc, dễ trò chuyện, dễ đồng cảm. Ban đầu chỉ là vài câu hỏi thăm, vài tin nhắn về công việc. Sau đó là những câu chuyện trong ngày, một đoạn clip vui, một bài viết hay, một lời than thở sau giờ làm. Không phải mọi sự kết nối với người khác giới đều là tình yêu, nhưng nếu những điều nhỏ bé của cuộc sống hàng ngày dần được mang đến cho một người khác thay vì người bạn đời, thì chính cuộc hôn nhân sẽ bắt đầu mất đi điều quan trọng nhất: cảm giác được đồng hành.
Điều đáng buồn là khi người vợ cảm nhận được sự thay đổi ấy, phản ứng đầu tiên thường là muốn tìm kiếm câu trả lời. Người vợ kiểm tra điện thoại, đặt câu hỏi, cố gắng đối thoại. Càng bất an, người vợ càng muốn biết điều gì đang xảy ra. Ở phía ngược lại, người chồng có thể cảm thấy mình đang bị kiểm soát. Càng bị hỏi, càng bị nghi ngờ, người chồng càng muốn né tránh. Có người chọn im lặng, có người xóa tin nhắn để tránh mâu thuẫn, có người tự nhủ: "Đừng nói nữa rồi mọi chuyện sẽ qua". Thế là một vòng lặp bắt đầu. Người vợ kiểm tra vì mất niềm tin. Người chồng né tránh vì sợ xung đột. Người chồng càng né, người vợ càng bất an. Người vợ càng bất an, người chồng càng thấy ngột ngạt. Không ai trong hai người thật sự muốn làm tổn thương người còn lại, nhưng cả hai đều đang phản ứng theo cách khiến khoảng cách ngày một lớn hơn.
Có người nói hôn nhân không phải là sự ràng buộc. Đúng. Nhưng hôn nhân cũng không phải là hai con người cùng sống dưới một mái nhà, rồi đem những vui buồn rất đỗi thường ngày đi chia sẻ với một người khác. Điều giữ một cuộc hôn nhân không phải là chiếc nhẫn cưới, cũng không phải tờ giấy đăng ký kết hôn, mà là việc sau một ngày dài, người đầu tiên mình muốn tìm vẫn là người bạn đời.
Đọc đến đây, hãy thử tự hỏi mình một câu: Nếu hôm nay có một chuyện thật vui, người đầu tiên mình muốn nhắn là ai? Nếu hôm nay có một ngày thật tệ, người đầu tiên mình muốn tìm là ai? Nếu câu trả lời không còn là người bạn đời, có lẽ điều cần tìm lại không phải là những tin nhắn đã mất, mà là lý do vì sao ngày trước hai người từng muốn kể cho nhau nghe mọi chuyện, dù chỉ là những chuyện rất nhỏ. Bởi điều đáng sợ trong hôn nhân không phải là có bao nhiêu điều bị giấu đi, mà là đến một ngày, cả hai đều không còn muốn kể cho nhau nghe nữa.
Nếu tối nay cả hai vẫn còn ngồi cạnh nhau, hãy thử bắt đầu lại bằng một câu hỏi rất bình thường: "Hôm nay của vợ/chồng thế nào". Biết đâu, cuộc hôn nhân không cần một phép màu để cứu lấy. Chỉ cần một ngày nào đó, cả hai lại muốn trở thành người đầu tiên được nghe nhau kể về một ngày đã qua.
Tin Gốc: Vnexpress

