Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể vượt qua được cú sốc này. Tôi đã tự dằn vặt và cũng đã tự vấn, trách bản thân mình.
Phải chăng do tôi đã quá tự tin vào bản thân, chưa để ý đến cảm xúc của chồng nên mới khiến cho anh cảm thấy ngột ngạt trong cuộc hôn nhân này? Hay còn nguyên nhân nào khác?
Tôi năm nay 36 tuổi, là nhân viên kinh doanh liên quan đến xuất khẩu tại Hà Nội. Chồng là mối tình đầu và chúng tôi đã có 15 năm bên nhau. Hai vợ chồng từ tay trắng xuống Thủ đô học tập rồi bám trụ đến tận bây giờ.
Tôi vẫn nhớ những ngày tháng khó khăn, anh ra trường không xin được việc, chúng tôi đạp xe rong ruổi khắp các phố phường nộp hồ sơ. Trời nắng gắt, trong túi còn 90.000 đồng, anh cũng vét sạch mua chiếc áo chống nắng cho tôi… Hai đứa tự nhủ sẽ cố gắng để cuộc sống sau này bớt khó khăn.
Thế rồi chúng tôi cũng làm được.
Anh học sư phạm nhưng không xin được việc, chuyển hướng sang bán bất động sản. Còn tôi thì cũng may mắn có công việc thu nhập khá tốt, sếp tạo điều kiện để phát triển.
Sau 5 năm, chúng tôi mua được căn nhà trả góp đầu tiên. Kỷ niệm ngày cưới 10 năm chúng tôi trả hết nợ, mua được chiếc ô tô và thêm một mảnh đất nhỏ, cũng phụ giúp bố mẹ hai bên xây nhà khang trang ở quê. Đặc biệt, có hai bé gái xinh xắn, đáng yêu.
Cuộc sống của cả hai đứa tuy không phải giàu có nhưng đủ ăn đủ mặc, không phải lo lắng thiếu thốn như trước. Các bác ở quê vẫn luôn lấy chúng tôi là gương phấn đấu cho các em. Nhìn lại hành trình của mình, thực sự tôi cũng cảm thấy hạnh phúc và trân trọng.
Hai vợ chồng tôi không có mâu thuẫn gì quá lớn. Chỉ có điều, anh là người không giỏi về quản lý chi tiêu, tính toán. Anh hay tiêu bất chấp, thậm chí sẵn sàng đi vay để chi tiêu. Còn tôi lại khác, tôi căn ke, chặt chẽ, làm gì cũng tính toán trước sau. Tính tôi không thích vay mượn. Nếu vay sẽ phải tính xem trả như thế nào, lấy tiền đâu để trả. Chi tiêu một khoản cũng tính toán có nên không?
Chúng tôi cũng nhiều lần mâu thuẫn vì chuyện này. Đỉnh điểm rạn nứt mà theo lời anh tôi đã khiến anh rất tổn thương. Lần đó, bố mẹ chồng muốn đào 3 ao cá để đầu tư cho khách câu, ông bà muốn vay 300 triệu đồng. Tôi không tiếc tiền với người thân của mình, nhưng thực sự tôi không nhìn ra tiềm năng.
Bố mẹ chồng tôi xưa nay không giỏi tính toán làm ăn, ông bà trồng cấy, nuôi lợn gà đều lỗ, vẫn phải nợ ngân hàng, việc cho câu ở quê cũng chẳng phải là đông khách, bao giờ mới thu lại đủ vốn, rồi có lãi? Chúng tôi đã cãi nhau to.
Lần đó, anh nói rằng bản thân cảm thấy luôn bị tôi át vía, trong gia đình không có tiếng nói, quyết định việc lớn gì. Điều này khiến anh không thoải mái, tình yêu trong anh với tôi cũng chẳng còn cảm xúc.
Tôi không biết đó có phải là lý do hay sự bao biện của anh, nhưng những mâu thuẫn tích tụ lâu trong đời sống vợ chồng khiến anh nói luôn thấy ngột ngạt.
Thực tế, nhà hàng xóm bố mẹ chồng tôi cũng phá sản, phải bán đất để trả nợ ngân hàng vì đào ao cho thuê câu chẳng có lời lãi gì. Khi tôi nói lại chuyện này, anh vẫn không chịu thừa nhận tôi đúng, mà còn cáu ngược lại tôi. “Nếu bố mẹ làm có thể sẽ khác”, anh bực bội.
Tôi thừa nhận, mình có thể đã nghĩ quá đơn thuần về hôn nhân. Tôi nghĩ chỉ cần mình chăm chỉ làm ăn, chăm lo gia đình, không chơi bời, không tiêu pha hoang phí đã đủ là một người vợ tốt, khiến gia đình hạnh phúc.
Hơn 10 năm ra trường, tiền làm bao nhiêu tôi đều gom góp lo cho chồng con và gia đình hai bên, công việc bận rộn nhưng rất ít khi tôi về muộn. Cơm nước tôi luôn cố gắng chu toàn, chồng con đi làm về, mâm cơm đủ món luôn nóng hổi…
Bản thân tôi có lúc mệt mỏi, ngột ngạt trong hôn nhân không? Có chứ. Nhưng tôi luôn nhìn mọi thứ theo hướng tích cực. Bát đũa còn có lúc xô huống chi là vợ chồng, va chạm lời nói, quan điểm là chuyện bình thường. Vì thế, chưa bao giờ tôi suy nghĩ, để bụng những lúc hai vợ chồng mâu thuẫn.
Thế nhưng, với anh thế vẫn chưa đủ. Mọi chuyện va chạm nhau anh đều gom lại và cho rằng đó là vấn đề rất lớn. Anh nói, anh muốn vợ chồng “chỉ cần nhìn nhau là hiểu ý”, “cuộc sống chỉ nhẹ nhàng, tình cảm, tôn trọng nhau”. Với anh, đó mới là hôn nhân.
Anh ngoại tình với đồng nghiệp kém 6 tuổi, là mẹ đơn thân. Khi bị tôi phát hiện ra, ban đầu anh đòi ly hôn. Anh nói, tôi quá hoàn hảo, mọi việc đều chu toàn, cái gì cũng giỏi nên anh thấy thừa thãi, anh thấy mình không có tiếng nói, không giống một người đàn ông trong gia đình.
“Sống với em lúc nào anh cũng phải gồng mình, không được em ghi nhận. Anh làm gì, nói gì cũng sai, cũng không đúng”, chồng tôi nói.
Tôi thật sự đau khổ. Một người bạn thân của tôi khi biết chuyện thì nói với tôi rằng, đó chỉ là sự bao biện của những người ngoại tình, luôn tìm lý do để đổ lỗi, giảm nhẹ tội của mình.
Trong khi một chị đồng nghiệp thì nhìn nhận khách quan hơn, chị nói trong một cuộc hôn nhân khi có vấn đề không phải là lỗi của một người, mà phải nhìn nhận lại cả hai phía.
Chuyện chồng tôi, có lẽ cũng một phần do tôi quá mạnh mẽ, trong khi đàn ông họ lại thích làm chủ, thích sự mềm mỏng, yểu điệu. Hôn nhân cũng như một cái cây, đến giai đoạn cũng cần phải chăm chút, tưới tắm, làm mới, sửa sang lại… Sống với chồng cùng phải là một nghệ thuật.
Tôi còn yêu chồng dù rất đau khổ về sự phản bội của anh. Nhìn lại những năm tháng gắn bó, sao tôi thấy chỉ là những tháng ngày hạnh phúc, êm đềm. Hay do góc nhìn và trải nghiệm của tôi quá lạc quan, tích cực?
Về phần chồng, sau khi mọi chuyện vỡ lở, nhiều người khuyên ngăn, mấy ngày nay anh cũng quay về xin tôi cho một cơ hội… Anh nói đã chấm dứt với người phụ nữ kia. Điều này trái ngược hoàn toàn với thái độ cương quyết ly hôn của anh cách đây vài tháng.
Tôi chưa từng gặp cô gái kia, chỉ có em chồng và mẹ chồng tôi gặp. Bản thân tôi thấy suy sụp và thất vọng về chồng, về tình yêu mình dành cho anh ấy, tôi cũng chưa từng có ý định phân trần, hay đánh ghen với cô gái kia, dù lòng tôi cũng giận.
Bây giờ, cảm xúc trong tôi rất hỗn độn. Tôi vừa muốn cho anh một cơ hội vì tôi nghĩ có lẽ bản thân cũng cần phải thay đổi trong cuộc hôn nhân này. Nhưng mặt khác tôi lại băn khoăn và lo sợ, liệu rằng anh có tiếp tục lặp lại, có tiếp tục tìm lý do để phạm sai lầm và làm tôi tổn thương?
Tôi cũng thấy mâu thuẫn với chính mình, liệu quan điểm của tôi về hôn nhân có đúng không? Sự hy sinh của tôi cho gia đình như vậy là sai ở chỗ nào? Nếu tiếp tục với anh, tôi cần sửa điều gì nhất, tôi có phải thay đổi bản thân từ người mạnh mẽ sang yếu đuối hay không? Chẳng lẽ, để một cuộc hôn nhân êm đềm, người ta phải sống không được là chính mình?
Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Hà Anh
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tối 5-4, Lý Hoàng Nam gặp Trương Vinh Hiển ở trận chung kết đơn nam chuyên nghiệp PPA Asia - Hanoi Cup 2026. Người vô địch nhận 1.000 điểm và 4.500 USD (gần 120 triệu đồng).
Với phong độ ấn tượng cùng những kỹ thuật tiến bộ và hoàn thiện kỹ năng, Lý Hoàng Nam được dự báo sẽ đánh bại Vinh Hiển, người chủ yếu đánh đôi nam trong thời gian qua.
Lý Hoàng Nam vẫn giữ lực cực kỳ căng với cú drive thuận tay và cú trả trái tay. Anh dễ dàng điều bóng với lực căng kèm độ chính xác cho những tình huống đánh từ cuối sân.
Trong khi Trương Vinh Hiển không giữ được phong độ như khi thắng hạt giống số 1 Federico Staksrud ở bán kết. Hiển không cho thấy sự khác biệt nào so với trước đây từng hạ Nam.
Thế là Lý Hoàng Nam nhanh chóng thắng 11-5 và 11-6 mà không gặp nhiều phản kháng. Cựu tay vợt tennis đòi nợ thành công trận thua chung kết PPA Australia 2025 ở Melbourne.
Đây là lần đầu tiên Lý Hoàng Nam lên ngôi vô địch ở sân nhà Việt Nam. Trước đó, anh từng hạ Staksrud ở trận chung kết tại Hàng Châu Open 2025 để lần đầu tiên vô địch PPA Asia.
Trận chung kết đơn nam giữa hai tay vợt Việt Nam tại Hà Nội là lần thứ 3 trở thành chuyện nội bộ của Việt Nam. Qua đó khẳng định sức mạnh đánh đơn nam pickleball ở Việt Nam.
Sau khi lên ngôi, Lý Hoàng Nam cho biết: "Do lịch PPA Asia còn khá dày nên tôi chưa thể lên kế hoạch sang Mỹ thi đấu. Tôi dự định vào cuối năm sẽ thu xếp sang Mỹ để cọ xát".
Trước đó, Federico Staksrud, bại tướng của Hiển và Nam, đã thách thức hai tay vợt Việt Nam sang Mỹ thi đấu để hiểu mức độ khắc nghiệt và phân định trình độ pickleball thế giới.
Gianluigi Buffon đã thông báo từ chức khỏi vị trí trưởng đoàn tuyển Ý. Trước đó, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Ý (FIGC) Gabriele Gravina cũng đã rời khỏi vị trí lãnh đạo của mình, sau khi Azzurri không giành được vé dự World Cup 2026.
Thủ môn huyền thoại người Ý cũng đã viết tâm thư khá dài trên trang mạng X để bày tỏ nỗi lòng của mình. Buffon viết: "Giờ đây, khi Chủ tịch Gabriele Gravina đã quyết định rút lui, tôi cảm thấy tự do để làm điều mà tôi cho là một hành động có trách nhiệm. Đây là một hành động khẩn cấp, xuất phát từ sâu thẳm trong tôi, tự phát như những giọt nước mắt và nỗi đau mà tôi chia sẻ với tất cả các bạn.
Mục tiêu của chúng tôi là đưa Ý trở lại World Cup. Nhưng chúng tôi đã không thành công.
Đối với tôi, được cống hiến cho đội tuyển quốc gia là một vinh dự và là sự khát khao ngay từ khi còn nhỏ. Tôi đã cố gắng hoàn thành vai trò của mình bằng cách dồn toàn bộ năng lượng vào đó, kết nối tất cả các đội, làm việc với các huấn luyện viên trưởng khác nhau để xây dựng một dự án bắt đầu từ lứa tuổi trẻ nhất và kéo dài đến đội U21...
Nhưng tất cả đã diễn ra không như ý. Tôi trân trọng tất cả những gì mình có, ngay cả trong kết thúc đầy đau buồn này".
Việc hàng loạt quan chức bóng đá Ý từ chức khiến bóng đá nước này rơi vào khủng hoảng trầm trọng và Chủ tịch UEFA Aleksander Ceferin đã cảnh báo rằng họ có nguy cơ mất quyền đồng đăng cai Euro 2032.
Ông Ceferin nhấn mạnh: "Euro 2032 đã được lên kế hoạch và chắc chắn sẽ diễn ra. Tôi chỉ hy vọng rằng cơ sở hạ tầng ở Ý sẽ sẵn sàng. Nếu không, giải đấu sẽ không được tổ chức ở Ý. Có lẽ các chính trị gia Ý nên tự hỏi tại sao cơ sở hạ tầng bóng đá của họ lại thuộc hàng tệ nhất châu Âu".
Tôi 26 tuổi, làm trong lĩnh vực tài chính tại một công ty ở nước ngoài. Từ năm 14 tuổi, tôi đã sống và học tập xa Việt Nam, nên cuộc sống, công việc, các mối quan hệ của tôi đều gắn với nơi này.
Tôi và bạn trai quen nhau cách đây 3 năm, trong một lần tôi về Việt Nam thăm gia đình. Từ đó đến nay, chúng tôi duy trì mối quan hệ yêu xa. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế, trong suốt 3 năm ấy, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, mỗi lần vỏn vẹn 2-3 ngày.
Tôi không phủ nhận rằng, tình cảm của anh dành cho tôi rất lớn. Anh luôn kiên nhẫn, bao dung, chưa từng trách móc, luôn đặt tôi vào kế hoạch tương lai của mình. Anh khiến tôi có cảm giác an toàn, bình yên. Nhưng mối quan hệ này cũng khiến tôi băn khoăn nhiều.
Anh hứa hẹn về tương lai đoàn tụ, còn tôi lại không chắc một ngày mình có thể trở về quê hương làm việc. Tôi quen cuộc sống ở nước ngoài, quen công việc, môi trường và cả sự tự do ở đây.
Chúng tôi cứ thế yêu nhau, kéo dài một mối quan hệ mà tôi nhiều lần né tránh việc nhìn thẳng vào đích đến cuối cùng.
Yêu xa lâu ngày, sự thiếu thốn về cảm xúc và gần gũi là điều không thể tránh khỏi. Tôi vẫn nghĩ mình có thể chịu đựng được, cho đến khi một đồng nghiệp xuất hiện.
Anh ấy là người làm chung công ty với tôi. Trước đó, chúng tôi chỉ đơn thuần là bạn, nói chuyện hợp, hỗ trợ nhau trong công việc. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt với người này.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi. Anh ta bắt đầu thể hiện sự quan tâm nhiều hơn. Những cử chỉ thân mật, những lần gặp gỡ thường xuyên, những tiếp xúc gần gũi vô tình kéo chúng tôi lại gần nhau. Và tôi trong một lần yếu lòng, đã không giữ được giới hạn.
Tôi đã phản bội người yêu mình. Đó là lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm nhận rõ ràng sự gần gũi, kết nối về thể xác và cảm xúc. Một cảm giác vừa mới mẻ, vừa cuốn hút, khiến tôi như bị “mờ mắt”.
Nhưng cảm xúc thăng hoa ấy chỉ tồn tại rất ngắn. Ngay ngày hôm sau thức dậy, tôi rơi vào trạng thái trái ngược: Day dứt, hoang mang và tội lỗi.
Trước khi mọi thứ tồi tệ hơn, tôi chủ động dừng lại. Tôi nhắn cho đồng nghiệp rằng mình không thể tiếp tục, rằng tôi có lỗi với người yêu. Điều khiến tôi bất ngờ là, dù có tình cảm với tôi, anh ấy vẫn khuyên tôi nên thành thật với bạn trai.
Tôi đã làm theo lời người ấy, thú nhận hết mọi chuyện, không giấu giếm. Tôi muốn lòng mình được trút bỏ những cảm xúc nặng nề đeo bám. Mặc dù tôi không mong được tha thứ, tôi chỉ nghĩ rằng mình phải chịu trách nhiệm cho những gì đã làm.
Nhưng tôi không ngờ, bạn trai tôi lại chọn tha thứ. Anh không trách mắng, không nặng lời. Anh nói cho anh thời gian suy nghĩ. Sau đó, anh im lặng, cố gắng từng ngày để cân bằng lại cảm xúc. Và rồi anh cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, cho mối quan hệ này thêm một cơ hội để sửa chữa những lỗi lầm.
Chính sự bao dung đó lại khiến tôi đau hơn. Nhìn anh vật lộn với tổn thương do mình gây ra, tôi cảm thấy bản thân thật tệ.
Còn chàng đồng nghiệp kia, sau khi tôi dừng lại, cũng rơi vào trạng thái suy sụp. Anh níu kéo, nhưng tôi không thể đáp lại. Tôi vừa mất đi ranh giới trong một mối quan hệ, vừa đánh mất luôn một người bạn mà trước đó tôi rất trân trọng.
Sau "sự cố", chúng tôi vẫn phải gặp nhau mỗi ngày ở công ty, nhưng không khí nặng trĩu. Tôi vốn không phải người dễ kết bạn. Mỗi mối quan hệ đến với tôi đều đáng quý. Nhưng chỉ vì một phút không kiềm chế được cảm xúc, tôi đã tự tay làm hỏng tất cả.
Điều khiến tôi bế tắc nhất lúc này không chỉ là chuyện đã xảy ra, mà là chính bản thân tôi. Tôi nhận ra mình ích kỷ. Tôi không chắc về tương lai với người yêu, nhưng lại không đủ dũng cảm để nói lời chia tay. Tôi giữ anh ở đó, trong khi chính tôi lại dao động, tương tư người khác.
Tôi cũng không hiểu nổi cảm xúc của mình dành cho người đồng nghiệp. Đó là niềm yêu thích nam nữ thật sự, hay chỉ là sự thiếu thốn lâu ngày được lấp đầy?
Tôi đang đứng giữa hai cảm xúc. Một bên là người yêu 3 năm, bao dung, chân thành, luôn trân trọng, yêu thương tôi. Một bên là cảm xúc mới mẻ, mãnh liệt nhưng đầy day dứt và sai lầm.
Còn tôi, lại không chắc mình thực sự muốn gì. Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm nhận rõ là sự dằn vặt. Tôi trách bản thân rất nhiều. Tôi không biết mình nên tiếp tục sửa sai hay buông bỏ để giải thoát cho tất cả.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.