Đến bây giờ tôi vẫn chưa thể vượt qua được cú sốc này. Tôi đã tự dằn vặt và cũng đã tự vấn, trách bản thân mình.
Phải chăng do tôi đã quá tự tin vào bản thân, chưa để ý đến cảm xúc của chồng nên mới khiến cho anh cảm thấy ngột ngạt trong cuộc hôn nhân này? Hay còn nguyên nhân nào khác?
Tôi năm nay 36 tuổi, là nhân viên kinh doanh liên quan đến xuất khẩu tại Hà Nội. Chồng là mối tình đầu và chúng tôi đã có 15 năm bên nhau. Hai vợ chồng từ tay trắng xuống Thủ đô học tập rồi bám trụ đến tận bây giờ.
Tôi vẫn nhớ những ngày tháng khó khăn, anh ra trường không xin được việc, chúng tôi đạp xe rong ruổi khắp các phố phường nộp hồ sơ. Trời nắng gắt, trong túi còn 90.000 đồng, anh cũng vét sạch mua chiếc áo chống nắng cho tôi… Hai đứa tự nhủ sẽ cố gắng để cuộc sống sau này bớt khó khăn.
Thế rồi chúng tôi cũng làm được.
Anh học sư phạm nhưng không xin được việc, chuyển hướng sang bán bất động sản. Còn tôi thì cũng may mắn có công việc thu nhập khá tốt, sếp tạo điều kiện để phát triển.
Sau 5 năm, chúng tôi mua được căn nhà trả góp đầu tiên. Kỷ niệm ngày cưới 10 năm chúng tôi trả hết nợ, mua được chiếc ô tô và thêm một mảnh đất nhỏ, cũng phụ giúp bố mẹ hai bên xây nhà khang trang ở quê. Đặc biệt, có hai bé gái xinh xắn, đáng yêu.
Cuộc sống của cả hai đứa tuy không phải giàu có nhưng đủ ăn đủ mặc, không phải lo lắng thiếu thốn như trước. Các bác ở quê vẫn luôn lấy chúng tôi là gương phấn đấu cho các em. Nhìn lại hành trình của mình, thực sự tôi cũng cảm thấy hạnh phúc và trân trọng.
Hai vợ chồng tôi không có mâu thuẫn gì quá lớn. Chỉ có điều, anh là người không giỏi về quản lý chi tiêu, tính toán. Anh hay tiêu bất chấp, thậm chí sẵn sàng đi vay để chi tiêu. Còn tôi lại khác, tôi căn ke, chặt chẽ, làm gì cũng tính toán trước sau. Tính tôi không thích vay mượn. Nếu vay sẽ phải tính xem trả như thế nào, lấy tiền đâu để trả. Chi tiêu một khoản cũng tính toán có nên không?
Chúng tôi cũng nhiều lần mâu thuẫn vì chuyện này. Đỉnh điểm rạn nứt mà theo lời anh tôi đã khiến anh rất tổn thương. Lần đó, bố mẹ chồng muốn đào 3 ao cá để đầu tư cho khách câu, ông bà muốn vay 300 triệu đồng. Tôi không tiếc tiền với người thân của mình, nhưng thực sự tôi không nhìn ra tiềm năng.
Bố mẹ chồng tôi xưa nay không giỏi tính toán làm ăn, ông bà trồng cấy, nuôi lợn gà đều lỗ, vẫn phải nợ ngân hàng, việc cho câu ở quê cũng chẳng phải là đông khách, bao giờ mới thu lại đủ vốn, rồi có lãi? Chúng tôi đã cãi nhau to.
Lần đó, anh nói rằng bản thân cảm thấy luôn bị tôi át vía, trong gia đình không có tiếng nói, quyết định việc lớn gì. Điều này khiến anh không thoải mái, tình yêu trong anh với tôi cũng chẳng còn cảm xúc.
Tôi không biết đó có phải là lý do hay sự bao biện của anh, nhưng những mâu thuẫn tích tụ lâu trong đời sống vợ chồng khiến anh nói luôn thấy ngột ngạt.
Thực tế, nhà hàng xóm bố mẹ chồng tôi cũng phá sản, phải bán đất để trả nợ ngân hàng vì đào ao cho thuê câu chẳng có lời lãi gì. Khi tôi nói lại chuyện này, anh vẫn không chịu thừa nhận tôi đúng, mà còn cáu ngược lại tôi. “Nếu bố mẹ làm có thể sẽ khác”, anh bực bội.
Tôi thừa nhận, mình có thể đã nghĩ quá đơn thuần về hôn nhân. Tôi nghĩ chỉ cần mình chăm chỉ làm ăn, chăm lo gia đình, không chơi bời, không tiêu pha hoang phí đã đủ là một người vợ tốt, khiến gia đình hạnh phúc.
Hơn 10 năm ra trường, tiền làm bao nhiêu tôi đều gom góp lo cho chồng con và gia đình hai bên, công việc bận rộn nhưng rất ít khi tôi về muộn. Cơm nước tôi luôn cố gắng chu toàn, chồng con đi làm về, mâm cơm đủ món luôn nóng hổi…
Bản thân tôi có lúc mệt mỏi, ngột ngạt trong hôn nhân không? Có chứ. Nhưng tôi luôn nhìn mọi thứ theo hướng tích cực. Bát đũa còn có lúc xô huống chi là vợ chồng, va chạm lời nói, quan điểm là chuyện bình thường. Vì thế, chưa bao giờ tôi suy nghĩ, để bụng những lúc hai vợ chồng mâu thuẫn.
Thế nhưng, với anh thế vẫn chưa đủ. Mọi chuyện va chạm nhau anh đều gom lại và cho rằng đó là vấn đề rất lớn. Anh nói, anh muốn vợ chồng “chỉ cần nhìn nhau là hiểu ý”, “cuộc sống chỉ nhẹ nhàng, tình cảm, tôn trọng nhau”. Với anh, đó mới là hôn nhân.
Anh ngoại tình với đồng nghiệp kém 6 tuổi, là mẹ đơn thân. Khi bị tôi phát hiện ra, ban đầu anh đòi ly hôn. Anh nói, tôi quá hoàn hảo, mọi việc đều chu toàn, cái gì cũng giỏi nên anh thấy thừa thãi, anh thấy mình không có tiếng nói, không giống một người đàn ông trong gia đình.
“Sống với em lúc nào anh cũng phải gồng mình, không được em ghi nhận. Anh làm gì, nói gì cũng sai, cũng không đúng”, chồng tôi nói.
Tôi thật sự đau khổ. Một người bạn thân của tôi khi biết chuyện thì nói với tôi rằng, đó chỉ là sự bao biện của những người ngoại tình, luôn tìm lý do để đổ lỗi, giảm nhẹ tội của mình.
Trong khi một chị đồng nghiệp thì nhìn nhận khách quan hơn, chị nói trong một cuộc hôn nhân khi có vấn đề không phải là lỗi của một người, mà phải nhìn nhận lại cả hai phía.
Chuyện chồng tôi, có lẽ cũng một phần do tôi quá mạnh mẽ, trong khi đàn ông họ lại thích làm chủ, thích sự mềm mỏng, yểu điệu. Hôn nhân cũng như một cái cây, đến giai đoạn cũng cần phải chăm chút, tưới tắm, làm mới, sửa sang lại… Sống với chồng cùng phải là một nghệ thuật.
Tôi còn yêu chồng dù rất đau khổ về sự phản bội của anh. Nhìn lại những năm tháng gắn bó, sao tôi thấy chỉ là những tháng ngày hạnh phúc, êm đềm. Hay do góc nhìn và trải nghiệm của tôi quá lạc quan, tích cực?
Về phần chồng, sau khi mọi chuyện vỡ lở, nhiều người khuyên ngăn, mấy ngày nay anh cũng quay về xin tôi cho một cơ hội… Anh nói đã chấm dứt với người phụ nữ kia. Điều này trái ngược hoàn toàn với thái độ cương quyết ly hôn của anh cách đây vài tháng.
Tôi chưa từng gặp cô gái kia, chỉ có em chồng và mẹ chồng tôi gặp. Bản thân tôi thấy suy sụp và thất vọng về chồng, về tình yêu mình dành cho anh ấy, tôi cũng chưa từng có ý định phân trần, hay đánh ghen với cô gái kia, dù lòng tôi cũng giận.
Bây giờ, cảm xúc trong tôi rất hỗn độn. Tôi vừa muốn cho anh một cơ hội vì tôi nghĩ có lẽ bản thân cũng cần phải thay đổi trong cuộc hôn nhân này. Nhưng mặt khác tôi lại băn khoăn và lo sợ, liệu rằng anh có tiếp tục lặp lại, có tiếp tục tìm lý do để phạm sai lầm và làm tôi tổn thương?
Tôi cũng thấy mâu thuẫn với chính mình, liệu quan điểm của tôi về hôn nhân có đúng không? Sự hy sinh của tôi cho gia đình như vậy là sai ở chỗ nào? Nếu tiếp tục với anh, tôi cần sửa điều gì nhất, tôi có phải thay đổi bản thân từ người mạnh mẽ sang yếu đuối hay không? Chẳng lẽ, để một cuộc hôn nhân êm đềm, người ta phải sống không được là chính mình?
Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Hà Anh
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ba năm trước, tôi gặp Minh - là chồng tôi bây giờ. Thời điểm đó, anh là đàn ông có vợ. Còn tôi là một cô gái độc thân xinh đẹp, công việc thu nhập tốt và có không ít đàn ông theo đuổi. Dĩ nhiên, trong số đàn ông tán tỉnh tôi có cả đàn ông đã có vợ.
Từ khi biết yêu, tôi đã tự đặt ra ranh giới cho mình là phải tránh xa đàn ông đã có gia đình. Đó không hẳn là vì vấn đề đạo đức, mà là vì tôi thấy nó quá khổ sở và phiền phức.
Bạn bè tôi có vài người đã dính vào những mối quan hệ như thế, vui thì ít mà tủi thân khóc lóc thì nhiều. Những cuộc tình vụng trộm chỉ cho người ta cảm giác thú vị ban đầu mà thôi.
Minh không giống những người đàn ông khác. Minh không tán tỉnh tôi, mặc dù chúng tôi có nhiều lần gặp nhau cả vì công việc lẫn tình cờ. Ngay cả lời khen “em rất xinh đẹp” mà tôi vẫn thường được nghe, anh cũng chưa từng nói. Những câu chuyện của chúng tôi, ngoài công việc cần bàn tới, chỉ là vài câu thăm hỏi xã giao mà thôi.
Sự đàng hoàng nghiêm túc của anh khiến tôi chú ý. Kiểu đàn ông này mới thực sự là chỗ dựa đáng tin, là bến đỗ bình yên cho người phụ nữ của họ. Sau này, khi tôi biết anh đã lấy vợ 7 năm nhưng chưa có con, nguyên nhân bắt đầu từ vợ và họ vẫn rất yêu nhau thì tôi chuyển sang ngưỡng mộ. Đàn ông chung tình như vậy có lẽ không nhiều.
Tôi không biết mình đã thích Minh từ bao giờ. Tình cảm ấy giống như một cái cây hoang dại, dù cho tôi không cố tình tưới tắm, chăm sóc, nó vẫn ngày một lớn lên. Cho đến một ngày, mọi thứ đã thể hiện ra trên cả lời nói, hành động, ánh nhìn mà tôi không thể giấu.
Minh nhận ra điều đó và anh đã thẳng thắn nói: “Em là một cô gái xinh đẹp và giỏi giang. Em sẽ gặp được người đàn ông tốt. Anh yêu vợ anh và tình yêu đó không vì bất cứ lý do gì mà thay đổi".
Anh nói ra như muốn dựng lên một bức tường rào để tôi không thể vượt qua. Nhưng xưa nay, có anh hùng nào qua nổi ải mĩ nhân, huống hồ Minh không phải là anh hùng. Anh ấy cũng chỉ là một người đàn ông như bao đàn ông khác, dù trái tim có cứng đến mấy, được yêu nhiều rồi cũng sẽ mềm thôi.
Tôi đã yêu anh đến quên cả lý trí, quên cả quy tắc tự mình đặt ra. Người ta vẫn nói, những mối tình "đúng người nhưng sai thời điểm" chỉ mang lại khổ đau. Vậy thì tôi sẽ làm cho tôi và anh trở nên một cuộc tình đúng người, đúng thời điểm.
Ngày tôi thông báo có thai, Minh không vui. Tôi biết, anh vẫn rất yêu vợ, chỉ là không thể vượt qua những tình cảm mới mẻ mà tôi mang đến. Tôi cũng biết, anh chỉ là yếu lòng, chưa từng có ý định bỏ vợ. Nhưng đó là khi tôi chưa có thai.
Một người đàn ông kết hôn 7 năm vẫn chưa được làm cha, chắc chắn anh ta sẽ không chối từ một đứa trẻ. Vậy nên, khi tôi giả vờ nói: “Em sẽ bỏ đứa bé”, nét mặt anh hoảng hốt: “Cho anh một chút thời gian để thu xếp mọi chuyện".
Anh ly hôn nhanh hơn tôi nghĩ. Anh đã chọn cách nói thật với vợ và chị ấy khuyên anh hãy chọn đứa con. Chị cũng là người chủ động viết đơn ly hôn để tôi và anh danh chính ngôn thuận đến với nhau trước khi cái thai ngày một lớn để tránh điều tiếng.
Chính sự rộng lượng của chị càng khiến anh đau khổ. Bản thân tôi cũng không tránh khỏi sự áy náy và day dứt. Nhưng tình yêu vốn chỉ có hai người. Nếu không phải là chị buông tay thì người đau khổ sẽ là tôi mà thôi.
Tôi đã chủ động hẹn gặp vợ anh một lần trước đám cưới. Tôi nghĩ mình nên nói vài lời với chị, ít nhất là một câu xin lỗi đàng hoàng. Chị hiền lành và ít nói, dáng vẻ hiền thục, đoan trang. Chị bảo bản thân đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại để anh tìm hạnh phúc mới. Và sự xuất hiện của tôi đã giúp chị dễ dàng quyết định hơn.
“Anh ấy xứng đáng có một hạnh phúc trọn vẹn. Điều này, chị nhờ em”, chị ấy nói rồi đứng dậy bước đi nhẹ nhàng nhưng lòng tôi nặng trĩu.
Hiện tại, con gái tôi đã 2 tháng tuổi. Cuộc hôn nhân của tôi nhìn bề ngoài là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Minh vẫn là người đàn ông tốt như vốn có. Anh chăm sóc tôi thời kì thai nghén và ở cữ. Anh luôn thể hiện là người chồng chu đáo, người cha tuyệt vời. Nhưng trong mắt anh, tôi không nhìn thấy tình yêu thật sự.
Ngày mới cưới, tôi từng tỉnh dậy lúc giữa đêm, thấy anh vẫn còn thức, trên tay là điện thoại có bức hình của vợ cũ. Anh ngắm bức ảnh chăm chú đến mức không hề nhận ra tôi vừa trở mình thức giấc bên cạnh.
Tôi vốn nghĩ, anh cần thời gian để quên đi cuộc hôn nhân cũ. Dù gì anh và chị ấy từng yêu nhau và có 7 năm vợ chồng. Tình cảm ấy không dễ gì xóa được. Tôi sẽ cho anh thấy mình cũng có thể làm cho anh hạnh phúc. Ít nhất, tôi đã làm được điều mà vợ cũ anh không làm được, đó là cho anh được làm cha.
Nhưng rồi, vài hôm trước, điều đó lại lặp lại. Đêm ấy, sau khi cho con bú, tôi đặt con lại giường ngủ. Từ ngày tôi sinh con, Minh ngủ riêng phòng. Bởi vì tôi thấy, lần nào con dậy ăn đêm, anh cũng dậy theo. Anh nói xem tôi cần phụ gì không. Hoặc nếu con thức chơi, anh sẽ bế con cho tôi ngủ. Nhiều lần thấy anh sáng đi làm mệt mỏi, tôi bắt anh ngủ riêng cho tròn giấc.
Đồng hồ đã chỉ 2h sáng. Tôi nhẹ nhàng ghé sang phòng anh, chỉ đơn giản muốn ngắm anh ngủ. Nhưng thật bất ngờ, đèn làm việc trên bàn vẫn sáng. Và trong ánh đèn mờ ảo ấy, chồng tôi ngồi như bức tượng ngắm hình vợ cũ trên điện thoại. Bờ vai anh run run, hình như đang khóc.
Tôi trở lại phòng, tim như bị ai bóp nghẹt. Cái cảm giác nhìn thấy chồng mình say sưa ngắm nhìn ảnh một người đàn bà khác sẽ đau đớn thế nào, dù đó là vợ cũ. Anh vẫn còn yêu chị ấy, và có lẽ nhớ rất nhiều. Tôi mới chỉ bắt gặp 2 lần, còn những đêm khác thì sao. Có phải đêm nào anh ấy cũng nhớ về vợ cũ, ngay cả khi nằm cạnh tôi?
Tôi đã thua chị ấy rồi. Tôi thua kể từ khi bản thân quyết định dùng đứa trẻ để trói buộc người mình yêu. Tôi thua từ khi vợ anh quyết định buông tay để nhường chồng cho người khác. Một cuộc hôn nhân có được bằng toan tính sẽ không thể thắng một tình yêu sâu sắc, chân thành.
Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn để trả anh về với vợ cũ. Họ yêu nhau nhiều như thế, có lẽ sẽ lại đón nhận nhau. Tôi yêu Minh, nhưng lại không cam tâm với việc chỉ có được thể xác của anh, còn trái tim vẫn thuộc về người đàn bà khác. Nếu là vậy, thà không có anh còn bớt đau hơn.
Tôi từng tìm cách để có Minh, giờ chính tôi lại muốn ly hôn. Nếu ly hôn, tôi sẽ luôn chỉ là một kẻ ích kỷ, sẽ có lỗi với con gái. Nhưng cuộc đời này dài lắm, tôi không nghĩ mình sẽ chịu được cảnh “đồng sàng dị mộng” với Minh đến hết đời.
Có phải sớm vẫn còn hơn muộn, tôi nên buông tay trả anh về cho vợ cũ?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Người dân ngồi ăn tại một nhà hàng ngoài trời sau khi các biện pháp hạn chế do dịch bệnh COVID-19 được nới lỏng tại vùng Lazio, Rome, Ý, ngày 1-2-2021 - Ảnh tư liệu - Ảnh: reuters.com
Trong giai đoạn đại dịch, nhằm hỗ trợ hoạt động kinh doanh, chính quyền Rome cho phép các cơ sở mở rộng diện tích sử dụng vỉa hè lên tới 50% tại khu trung tâm lịch sử và 70% ở các khu vực khác. Các chủ quán cũng có thể sử dụng phần vỉa hè cách cơ sở tới 25 m chỉ với một tờ khai đơn giản.
Quy định mới đã chấm dứt hoàn toàn các đặc quyền này. Theo đó, thay vì tính theo chiều dài mặt tiền như trước, diện tích vỉa hè được phép sử dụng sẽ căn cứ vào tổng diện tích sàn bên trong cơ sở, bao gồm cả khu bếp và nhà vệ sinh.
Cụ thể, khu vực thuộc di sản Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) chỉ được sử dụng tối đa 1/3 diện tích bên trong, trong khi các khu vực khác có thể lên đến 50%, phố đi bộ tối đa 40%, khu vực trung tâm mở rộng (ngoài lõi UNESCO) được sử dụng với tỉ lệ dao động từ 1-3 đến 2-3.
Bên cạnh đó, các cơ sở kinh doanh phải tuân thủ quy chuẩn thẩm mỹ nghiêm ngặt nhằm bảo vệ cảnh quan di sản.
Chính quyền Rome cấm hoàn toàn việc sử dụng ô nhiều màu sắc và đồ nội thất bằng nhựa tại các khu vực lịch sử, đồng thời yêu cầu bàn ghế, chậu cây và vật dụng trang trí có thiết kế thống nhất, sử dụng vật liệu như gỗ, mây hoặc kim loại nhẹ, với tông màu trung tính như trắng hoặc be.
Bà Monica Lucarelli, Ủy viên phụ trách thương mại của Rome, nhấn mạnh mục tiêu của quy định mới là khôi phục trật tự và cân bằng trong không gian công cộng. Sau lễ Phục sinh, cơ quan chức năng sẽ phối hợp với cảnh sát triển khai kiểm tra và xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm.
Nhiều người sẽ gọi tôi là kẻ thực dụng, là đào mỏ. Nhưng thanh xuân của phụ nữ ngắn ngủi lắm, nếu không đo lường bản lĩnh đàn ông, chẳng lẽ đợi đến lúc kết hôn sinh con mới ngã ngửa vì lấy nhầm một kẻ bủn xỉn?
Tôi nghĩ tình yêu mà chỉ có một túp lều tranh hai trái tim vàng thì chỉ tồn tại trong cổ tích. Ở cái thời đại mà bước ra cửa là tốn tiền, mọi lời hứa hẹn yêu đương trọn đời sẽ tan thành mây khói nếu không có sự đảm bảo về mặt tài chính.
Tôi năm nay 26 tuổi, ngoại hình sáng, công việc ổn định, tự lo được cho bản thân. Chính vì thế, tiêu chuẩn chọn bạn trai của tôi chưa bao giờ dừng lại ở mức… anh hiền lành và thương em.
Tôi cần một người đàn ông ga lăng, chịu chi, và quan trọng nhất là hào phóng với tôi. Để tìm ra người như vậy, tôi có một phép thử riêng. Tôi thường rủ hội bạn thân đi cùng trong những buổi hẹn hò đầu tiên và chọn những nhà hàng thật sang trọng.
Và câu chuyện về hóa đơn 10 triệu đồng tuần trước chính là minh chứng rõ nhất cho việc: Đừng bao giờ tin vào những lời mật ngọt của đàn ông cho đến khi họ rút ví ra.
Hoàng hơn tôi 4 tuổi, làm trưởng phòng cho một công ty truyền thông. Qua cách Hoàng thể hiện trên mạng xã hội và những lần đi cafe đầu tiên, anh luôn xây dựng hình ảnh một người đàn ông thành đạt, tinh tế và cực kỳ chiều chuộng phụ nữ. Hoàng lái xe hơi sang, mặc đồ hiệu, và luôn miệng nói: "Với anh, tiền bạc không thành vấn đề, quan trọng là người phụ nữ đi cùng anh phải cảm thấy vui vẻ và xứng đáng”.
Nghe thì bùi tai đấy, nhưng tôi không phải cô bé mới lớn để dễ dàng mờ mắt. Khi Hoàng ngỏ ý muốn mời tôi một bữa tối thật lãng mạn để chính thức "nâng cấp" mối quan hệ, tôi mỉm cười đáp: "Hôm đó mấy cô bạn thân của em cũng đang rảnh, hay em rủ các bạn đi cùng cho vui nhé? Chúng em thân nhau lắm, em cũng muốn anh ra mắt hội chị em”.
Hoàng gật đầu cái rụp, cười rất tươi: "Được quá chứ em, càng đông càng vui. Em cứ chọn chỗ nào ngon và đẹp nhất, anh lo”.
Tôi chọn một nhà hàng Nhật Bản hạng sang nằm ẩn mình trên con phố trung tâm, chuyên phục vụ Omakase (hình thức đầu bếp tự quyết định thực đơn dựa trên nguyên liệu cao cấp nhất trong ngày). Đi cùng tôi là 3 cô bạn thân, những người cũng sành sỏi và quen với lối sống có tiêu chuẩn cao.
Khi bước vào phòng VIP với không gian được bài trí bằng gỗ trầm hương và ánh đèn vàng mờ ảo, tôi thấy Hoàng khẽ khựng lại một nhịp, nhưng anh vẫn cố giữ nụ cười lịch thiệp kéo ghế cho tôi.
Chúng tôi bắt đầu gọi món. Đã gọi là phép thử thì phải thử cho chót. Tôi không nương tay khi gọi những phần ăn đắt đỏ nhất: Sashimi bụng cá ngừ vây xanh tươi rói chuyển bằng máy bay trong ngày, thịt bò Wagyu A5 nướng đá muối Himalaya, nhím biển nguyên vỏ, và tất nhiên không thể thiếu 2 chai Sake thượng hạng được vẩy vàng lá.
Trong suốt bữa ăn, chúng tôi trò chuyện rôm rả về những chuyến du lịch châu Âu, về túi xách, về mỹ phẩm. Hoàng ban đầu còn hùa theo, nhưng càng về sau, khi những món ăn xa xỉ liên tục được dọn lên, tôi để ý thấy nụ cười của anh bắt đầu gượng gạo. Anh uống nước lọc nhiều hơn uống rượu, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn sang cuốn thực đơn để trên mép bàn.
Đỉnh điểm là lúc gọi tính tiền, khi cô phục vụ bưng khay gỗ bước vào, đặt tờ hóa đơn trước mặt Hoàng. Tôi liếc nhanh, hơn 10 triệu đồng.
Không gian bỗng chốc im ắng lạ thường. Hoàng lật tờ hóa đơn lên, sắc mặt anh chuyển từ hồng hào sang xám ngoét. Bàn tay anh cầm thẻ tín dụng hơi run lên khi đưa cho nhân viên. Dù anh cố gắng nói thản nhiên: "Bữa tối tuyệt lắm, hy vọng các em ngon miệng", nhưng giọng điệu đã lạc hẳn đi, không còn sự tự tin phong độ như lúc mới bước vào.
Lúc ra về, Hoàng lấy lý do công ty có việc đột xuất cần xử lý gấp nên nhờ tôi và các bạn tự gọi taxi về, dù trước đó anh hứa sẽ đưa đón tận nơi. Tôi mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt, trong lòng đã biết rõ kết quả của bài kiểm tra này.
Và đúng như tôi dự đoán. Sáng hôm sau, tôi không thấy tin nhắn chào buổi sáng ngọt ngào nào. Trưa không, tối cũng không. Sang ngày thứ 3, tôi chủ động nhắn một tin lịch sự: "Cuối tuần mình đi cafe nhé".
Kết quả là anh đã... block tôi trên Zalo, hủy kết bạn trên Facebook và số điện thoại thì "thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được". Một người đàn ông 30 tuổi, mặc vest bảnh bao, lái xe hơi, lại chọn cách trốn chạy hèn nhát chỉ vì một bữa ăn 10 triệu đồng!
Hội bạn tôi nghe chuyện thì cười phá lên, mắng tôi "chơi ác". Còn có người quen biết chuyện thì xì xầm bảo tôi quá quắt, đào mỏ, lừa đảo. Nhưng tôi xin hỏi ngược lại: Tôi sai ở đâu?
Thứ nhất, chính anh là người mạnh miệng tuyên bố tiền bạc không thành vấn đề và đồng ý cho tôi mời bạn bè. Nếu không đủ khả năng, anh hoàn toàn có quyền từ chối hoặc đề xuất một địa điểm khác phù hợp hơn. Sự sĩ diện hão của đàn ông mới là thứ nực cười nhất.
Thứ 2, 10 triệu đồng cho một buổi ra mắt hội bạn thân của người con gái mình theo đuổi là đắt đỏ sao? Nếu ngay cả việc chi trả cho một bữa ăn ngon để làm vui lòng tôi và những người thân thiết của tôi mà anh ta còn xót của, thì lấy gì làm đảm bảo cho tương lai?
Sau này yêu nhau, lễ tết biếu xén hai bên gia đình, anh ta có tính toán từng đồng không? Khi tôi mang nặng đẻ đau, muốn nằm viện quốc tế cho đỡ khổ, liệu anh ta có bắt tôi ra viện công nằm chen chúc chỉ vì tiếc tiền? Mua hộp sữa ngoại cho con chắc anh ta cũng phải đắn đo nâng lên đặt xuống?
Phụ nữ sinh ra là để được trân trọng và chiều chuộng. Kẻ ki bo, tính toán từng đồng trong lúc tán tỉnh thì chắc chắn là không đủ bao dung và năng lực để gánh vác cuộc sống gia đình. Tôi không đòi hỏi một tỷ phú, nhưng tôi cần một người đàn ông dám vung tay vì nụ cười của mình, chứ không phải kẻ nhìn tờ hóa đơn mà đổ mồ hôi hột rồi bỏ chạy mất dép.
Xin hỏi, tôi suy nghĩ và hành động như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.