Gần 10 năm trước tôi gặp anh, cả hai nghĩ sinh ra là để dành cho nhau, chúng tôi yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên. Hơn một năm chúng tôi ở bên nhau với nhiều kỷ niệm. Rồi cả hai thi đại học nhưng chỉ anh đậu, trượt đại học. Buồn về việc học của mình, tôi rời xa anh không nói lời nào, đến một thành phố khác vừa học vừa làm. Khoảng cách địa lý đã làm cho tình cảm của chúng tôi phai dần rồi đường ai nấy đi.
Học xong, tôi lập gia đình luôn, với người cùng quê, anh ấy yêu đơn phương tôi từ lâu rồi. Ba năm sau, tình đầu cũng cưới vợ, tôi mừng cho anh. Có điều, tôi vẫn lặng lẽ theo dõi cuộc sống của anh, giống như những người bạn cũ. Chúng tôi thỉnh thoảng nói chuyện qua điện thoại và gần đây gặp lại nhau. Sau đó, tôi không ngừng nghĩ về anh dù đã có chồng con, cuộc sống tương đối đủ đầy và hạnh phúc. Tim tôi đau, nhớ đến anh nhiều hơn, chỉ biết lao đầu vào công việc, vào guồng quay của cuộc sống để quên anh, nhưng vẫn nhớ da diết.
Nhiều lần tôi tự nhủ mình có gia đình rồi, anh cũng vậy, bận tâm làm gì. Thế nhưng tôi vẫn không thể xóa những suy nghĩ về anh. Tôi cảm thấy có lỗi với chồng khi sống cùng mà vẫn nghĩ về người cũ. Mong được các bạn cho lời khuyên, làm thế nào để quên tình cũ?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng chung sống được bảy năm. Tôi yêu chồng rất nhiều nên thường là người nín nhịn. Cái gì ngon nhất, tốt nhất đều dành cho chồng, bản thân thiếu thốn cũng được. Chồng tôi khá chiều vợ nhưng kiểm soát và đa nghi quá mức khiến tôi ngột ngạt. Anh soi từng bình luận trên facebook của tôi, vặn vẹo từng thứ trong đó. Tôi đa cảm nên đôi khi đăng những cảm xúc chung chung về cuộc sống hoặc đọc gì hay ho về gia đình là chia sẻ nhưng anh nghĩ tôi bóng gió về anh hoặc tôi có vấn đề dù tôi đã giải thích. Lâu dần tôi không dám đăng lên hoặc nếu có đăng gì, tôi phải nhắn tin trước và nói rõ rằng "em đọc thấy hay nên up thôi, em không có ý gì".
Tôi đi làm, bận gì đó trả lời tin nhắn chậm hay chưa nghe điện thoại, tôi sẽ phải giải thích. Tôi hẹn đám bạn gái đi ăn, phải nhắn rõ bạn nào, lý do sao tự dưng hôm nay rủ nhau đi?... Còn nhiều điều tương tự tôi không nói hết được. Tôi cảm thấy bên chồng lúc nào cũng sẵn sàng trong tình trạng "giải trình". Tôi ngột ngạt, mất tự do.
Hôm nay nằm cạnh nhau xem các clip vui trên mạng, anh chủ động đưa điện thoại tôi cầm vì mỏi. Tôi đọc được đoạn chat với một facebook bán dụng cụ nghe lén, định vị và đọc chat, anh ấy đăng ký mua và hỏi cách dùng. Tôi im lặng đưa lại điện thoại cho chồng nhưng trong lòng đau xót. Cả một ngày tôi ở đâu, làm gì, anh ấy biết. Tối chỉ về nhà con cái. Điện thoại tôi, anh ấy sử dụng hàng ngày.
Mọi lần anh đa nghi chuyện nọ chuyện kia, tôi cũng buồn nhưng không hiểu sao lần này trong lòng tôi như có gì sụp đổ. Trong một tích tắc, tôi cảm thấy tình yêu mình dành cho chồng như chết hẳn, thất vọng, bất cần... Tôi quá bối rối nên không tìm được từ ngữ thích hợp để diễn đạt. Tôi chỉ biết bản thân đã thực sự mệt mỏi và chán nản. Tôi không biết nên làm gì bây giờ đây.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 30 tuổi, là nhân viên ngân hàng với mức lương ổn định, vừa hoàn tất thủ tục ly hôn vào tháng một năm nay, đang có bé hơn 10 tháng tuổi. Tôi cưới chồng vào năm 2025, ngay sau cưới là chuỗi ngày tôi nếm đủ loại trái đắng. Đầu tiên là chồng tự ý lấy đi gần 100 triệu đồng tiền cưới do ba mẹ tôi cho hai vợ chồng. Anh chuyển đi nhiều lần trong im lặng, không nói với tôi một tiếng. Từ đó đến khi chia tay, anh vẫn không nhận lỗi sai về mình.
Anh là người rất coi trọng bạn nhậu và sau này còn cặp kè với một người phụ nữ đã ly dị trong nhóm đó. Khi tôi sinh mổ xong về nhà được hai ngày, anh đi nhậu, bỏ mặc tôi cùng con nhỏ. Con khóc kế bên, tôi còn đau dạ con, từng chút một gắng gượng ngồi dậy bế dỗ con. Cảm giác bất lực vô cùng khi vừa sinh xong, ngồi dậy còn khó khăn, con thì khóc cạnh bên nhưng không thể quay qua bế ngay được, trong khi chồng vẫn vui vẻ cùng bạn nhậu.
Khi con 3-4 tháng tuổi có trận sốt cao đầu tiên, anh vẫn bỏ mặc đi nhậu. Nhậu với bạn thì anh rất vui vẻ, còn phụ vợ chăm con anh cảm thấy bị ràng buộc. Tối hôm đó trời mưa lớn, sấm chớp dữ dội, anh vẫn mặc áo mưa đi luôn. Tôi có nhờ anh mua giúp hộp cơm tấm ăn tối, anh lại nói: "Mưa gió còn bắt chạy đi chạy lại", rồi phóng xe đi. Viết ra những dòng này tôi rất đau lòng, trái tim hiện tại vẫn chưa hết đau vì đã bị đối xử như vậy.
Rồi có lần vợ chồng cãi nhau vì hơn 11 giờ khuya anh mới nhậu về, tôi thức chờ vì sợ anh say rượu gặp tai nạn. Anh bỏ nhà đi và đêm đó ra khách sạn ngủ với gái gọi (tôi biết do đọc tin nhắn đã xóa trong thùng rác). Lúc đó tôi đang mang thai 8 tháng nhưng vẫn chọn tha thứ. Đây là lần tha thứ thứ hai, vì trước khi cưới đã từng có một cô gái nhắn tin đưa bằng chứng họ quen nhau 3 năm, tuần trước còn ngủ chung, tuần này đã bị chặn và chia tay trong uất ức. Tôi từng quyết định dừng lại nhưng anh khóc lóc, đòi tự tử. Cô gái kia cũng nói với tôi rằng anh trách tôi rất nhiều và đòi tự tử, mong tôi tha thứ. Tôi đã yếu lòng và chấp nhận bỏ qua.
Sau đó anh vẫn tiếp tục "thả thính" nhiều người phụ nữ khác. Sau khi tôi sinh em bé, anh cặp kè với một phụ nữ đã ly hôn trong nhóm chạy bộ, cũng là nhóm ăn nhậu của họ. Lúc này tôi mới hiểu lý do vì sao nhiều hôm anh hỏi có thể nhậu qua đêm đến sáng mới về không.
Ngoài chuyện tình cảm, vấn đề tiền bạc là điều khiến tôi đau lòng nhất. Sau khi cưới, anh tự ý lấy 100 triệu đồng mà không nói với tôi. Trong thời gian chung sống, thỉnh thoảng anh yêu cầu tôi đưa 20-30 triệu đồng. Khi tôi hỏi lý do, anh nói là mượn. Tôi nói vợ chồng nên chia sẻ thật để cùng giúp nhau, nhưng anh lại bịa chuyện như giúp ba mẹ dưới quê lợp mái tôn, mua hàng dỏm từ công ty Trung Quốc phải đền tiền... Khi tôi yêu cầu bằng chứng, anh không đưa ra được gì, rồi quay sang lạnh nhạt và trách tôi không giúp khi anh hoạn nạn.
Ngay sau cưới vài ngày, tôi đã mất lòng tin vì chuyện bị lấy tiền mà đến tận bây giờ anh vẫn không nói đã dùng vào việc gì nên những lần yêu cầu tiền sau đó, tôi không thể tin tưởng được. Có lần mẹ tôi cho anh mượn 13 triệu đồng và câu chuyện đó càng khiến tôi đau lòng.
Cuối cùng tôi quyết định ly hôn, vì bắt đầu rơi vào trầm cảm và mất kiểm soát cảm xúc. Gần hết 6 tháng nghỉ thai sản, trước một tuần đi làm lại, tôi sốt 40 độ nhiều ngày. Ngày đầu sốt, anh vẫn muốn đi nhậu, tôi không cho vì quá mệt, không chăm con nổi nên anh bực mình. Ngày thứ ba sốt, khi tôi đang truyền nước biển ở phòng khám, anh gọi điện thoại bảo về canh con để anh đi nhậu. Tôi buông điện thoại và rơi vào khoảng lặng rất lớn.
Hai vợ chồng cãi nhau, anh không nhận lỗi, còn chửi bới tôi. Tối đó tôi vẫn sốt, trong trạng thái mơ hồ đã cầm dao đâm vào gấu bông trong uất hận. Anh bỏ nhà đi, nói sợ tôi làm hại nhưng không nhìn nhận nguyên nhân khiến tôi trở nên như vậy. Sau đó tôi suy sụp nhưng vẫn cố gắng vượt qua để nuôi con. Khi rời đi, anh dọn hết đồ đạc, từ lớn đến nhỏ như khăn lau tay, đôi giày tặng tôi khi dạm ngõ, giá dép... mọi thứ sạch sành sanh.
Một thời gian sau, anh bắt đầu đòi lại vàng nhưng không trả lại số tiền đã lấy trước đó. Lúc này bệnh tâm lý của tôi rất nặng, tôi thừa nhận mình như một con người khác, liên tục nhắn tin chửi bới và đe dọa anh vì bị kích động. Tôi biết ơn đồng nghiệp và gia đình, ba mẹ, cô dì chú bác nội ngoại đã luôn bên cạnh, đồng hành giúp tôi vượt qua giai đoạn này.
Khi tôi dần ổn định, anh tiếp tục đòi vàng. Ba mẹ tôi nói sẽ trả khi ba mẹ bên anh qua nói chuyện, vì vàng là của người lớn cho khi cưới. Ba mẹ tôi cũng sẵn sàng không đòi lại số tiền anh đã lấy. Ba mẹ chồng qua thật và nói rằng bên họ còn nhiều cháu chưa cưới nên muốn lấy lại vàng. Hai bên gặp nhau, ba mẹ tôi đề nghị trả lại vàng nhẫn họ hàng cho, còn vòng và kiềng ba mẹ tôi cho thì đã bán để mua vật dụng cần thiết cho hai mẹ con, vì khi rời đi anh đã mang hết đồ. Anh chửi bới gia đình tôi tham lam, cuối cùng lấy 2,5 chỉ vàng nhẫn rồi rời đi, kết thúc cuộc hôn nhân.
Tôi từng day dứt đến mức tiêu cực, từng muốn chết đi nhưng hiện tại đã ổn hơn phần nào. Tôi tự hứa với lòng rằng dù anh tệ đến đâu, tôi vẫn sẽ không dạy con về sự thù hận với cha nó, vì đó là chuyện của người lớn.
Thùy Linh

Cha mẹ già yếu, bệnh tật, có người bị lẫn, hay quên và trở nên khó tính, cáu gắt, thậm chí chửi bới con cháu. Việc chăm sóc trong hoàn cảnh này không chỉ vất vả về thể chất mà còn rất nặng nề về tinh thần. Nhiều gia đình rơi vào cảnh áp lực kéo dài, vừa thương vừa mệt mỏi, anh em thì đùn đẩy, chê trách như tác giả bài viết "Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý". Dưới đây là vài chia sẻ nổi bật từ các độc giả.
Đối xử tốt với người thân của vợ, cô ấy sẽ hết lòng vì nhà chồng
Tôi là chồng của một người vợ tuyệt vời. Cô ấy thay mặt tôi để chăm sóc bố mẹ tôi cho đến khi họ ra đi thanh thản. Họ cũng ở cái tuổi xưa nay hiếm, một người gần 90 và một người gần 95, họ đều bị lẫn, còn không biết mình ra sao nhưng cô ấy vẫn chăm rất tốt. Người như thế bạn chỉ cần động viên, yêu thương họ nhiều nhất có thể, luôn giúp họ khi rảnh để họ có thời gian nghỉ ngơi vào những lúc chúng ta không có nhà.
Họ sống tốt như thế một phần do tính cách, một phần do gia đình nên họ không sợ khổ vì bố mẹ chồng, vì họ quan niệm khác: đã là bố mẹ thì phải yêu thương. Chỉ cần bạn cũng yêu thương bố mẹ vợ như thế, bạn sẽ nhận được tình cảm của vợ mình và người trong gia đình vợ. Tôi cũng đã và đang làm như thế nên mẹ vợ (khi còn sống) luôn coi tôi là con trai, còn trách vợ tôi khi cô ấy bắt tôi làm những thứ khi rảnh. Hãy dành hạnh phúc cho cô ấy thật tốt nhé. Khi vợ bạn làm tốt thì con cái sẽ học lại cách sống đó cho bản thân và sẽ giúp bố mẹ khi về già đó. Chúc hai bạn hạnh phúc. (tieunho1967)
Mẹ chồng tôi không một lời than vãn khi chăm cụ già bị lẫn suốt 12 năm
Hoàn cảnh trong câu chuyện của tác giả gần như giống hệt hoàn cảnh gia đình chồng em khi em về làm dâu và được chứng kiến. Mẹ chồng em là người chăm bà cụ phần lớn thời gian, dù cụ có tới sáu người con. Cụ bị lẫn, ăn rồi lại nói chưa ăn, hay chửi mắng. Khi đi vệ sinh, cụ không vào nhà vệ sinh mà thường đi vào túi ni lông rồi vứt khắp nơi. Mỗi lần tắm rửa, thay quần áo và vệ sinh cá nhân cho cụ đều như một trận chiến. Có một quãng thời gian, mẹ chồng em không thể tắm cho cụ, chỉ có em mới có thể tắm gội, cắt tóc, cắt móng tay, móng chân cho cụ được.
Nói chung, hoàn cảnh không khác gì mẹ của tác giả. Nhưng mẹ chồng em vẫn rất kiên trì, hoan hỷ và chăm sóc cụ chu đáo, với sự hỗ trợ của bố chồng em. Không ai kêu ca hay than vãn. Mẹ chồng em chỉ nói rằng tất cả đều là nhân duyên và nghiệp duyên từ nhiều đời nhiều kiếp; vạn sự tùy duyên, không oán trách, không than phiền mà vui vẻ phụng dưỡng cụ cho đến khi cụ mất ở tuổi 97 (trong suốt 12 năm cụ ở tình trạng như vậy), dù điều kiện gia đình khá vất vả. (Hien Nguyen)
Là con trai nhưng tôi bỏ cả công việc, tự tay chăm sóc mẹ từng li từng tí
Tôi cũng đang chăm mẹ nằm ba năm rồi. Tôi hiểu cảm giác đó. Có những ngày mệt mỏi nhưng mọi việc làm cho bà vẫn đều như vắt tranh. Ăn, uống, tả bỉm, vệ sinh cá nhân.... Tôi không như tác giả vẫn đi làm mà vẫn lo. Tôi bỏ cả công việc để lo cho bà. Vợ, anh em, dì vẫn lo nhưng tôi không thể xa bà quá hai ngày. Tất cả những buổi tiệc tùng, đám cưới, đám giỗ của người thân, tôi đều không tham gia. Tôi chỉ sợ người khác chăm không đúng ý mình rồi không thấy mình, bà không vui. Hai năm trước, khi bà bị lở loét, tôi khui từng cái mủ ở mông rồi trị cho bà.
Nhiều người nói tôi cầu toàn nhưng các bạn chưa chăm chưa hiểu được cảm giác đó. Đến giờ tôi có đi đâu cũng đúng giờ về để lo cho bà. Tôi chỉ khác tác giả là tôi không quan tâm tới ai nói đạo lý (tôi nghe nhiều lắm). Tôi làm việc của mình, còn phước hay gì đó tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết một điều duy nhất là tôi đang chăm mẹ thôi. Bạn cứ bình thản, mọi chuyện rồi sẽ qua. (duonghanhnam16)
Tin Gốc: Vnexpress

