Thực hiện quy định của Chính phủ quy định về phân cấp, phân quyền trong lĩnh vực thi đua, khen thưởng; quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của Luật Thi đua, khen thưởng, Bộ Quốc phòng đăng công khai danh sách 31 tập thể và 1 cá nhân được cấp ủy, chỉ huy cơ quan, đơn vị đầu mối trực thuộc Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công, Huân chương Bảo vệ Tổ quốc, Huân chương Lao động để lấy ý kiến nhân dân và cán bộ, chiến sĩ.
Cụ thể, 2 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Quân công hạng ba gồm Cục Chính trị, Quân khu 2 và Cục Công trình quốc phòng, Binh chủng Công binh.
9 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhất gồm Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật; Bộ Tham mưu, Quân khu 2; Cục Chính trị, Quân khu 9; Sư đoàn 330, Quân khu 9; Trường Cao đẳng Kỹ thuật quân sự 1, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật; Phân hiệu phía Nam, Học viện Quân y; Phòng Tài chính, Bộ Tham mưu, Quân khu 4; Khoa Lý luận – Mác Lênin, Học viện Quân y; Công ty cổ phần X20, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật.
Đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng nhì đối với 4 tập thể gồm Lữ đoàn 601, Quân khu 1; Kho K890, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật; Phòng Sau đại học, Học viện Chính trị.
Ngoài ra, 16 tập thể được đề nghị tặng thưởng Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng ba gồm: Cục Hậu cần, Tổng cục Chính trị; Trung đoàn 261, Sư đoàn 367, Quân chủng Phòng không – Không quân; Trung tâm Phát thanh – Truyền hình Quân đội, Tổng cục Chính trị; Đoàn 871, Tổng cục Chính trị; Trường Cao đẳng Hậu cần 1, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật; Kho K896, Cục Quân khí, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật; Kho 190, Cục Xăng dầu, Tổng cục Hậu cần – Kỹ thuật; M951, Ban Cơ yếu Chính phủ;
Viện Tên lửa, Viện khoa học và công nghệ quân sự, Bộ Tổng Tham mưu; Viện kiểm sát quân sự Thủ đô Hà Nội; Bộ môn – Trung tâm Hồi sức cấp cứu, chống độc, Bệnh viện Quân y 103, Học viện Quân y; Hệ Bồi dưỡng lý luận chính trị trung cao cấp, Học viện Chính trị; Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Bộ Tổng Tham mưu; Phòng Tài chính, Tổng cục Chính trị; Ban Tác huấn, Phòng Tham mưu, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5; Ban Tuyên huấn, Phòng Chính trị, Bộ CHQS tỉnh Đắk Lắk, Quân khu 5.
Bộ Quốc phòng cũng lấy ý kiến về việc đề nghị tặng thưởng Huân chương Lao động hạng nhì với đại tá Nguyễn Văn Bắc, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc, Tổng Công ty Thái Sơn.
Thời gian lấy ý kiến từ ngày 3-4 đến 16-4.

Tôi năm nay 37 tuổi, có chồng và 2 con trai, công việc ổn định, kinh tế gia đình bình thường. Cuộc sống hiện tại của tôi công bằng mà nói, nhìn lên chẳng bằng ai, nhìn xuống chẳng ai bằng mình.
Chồng là mối tình thứ 2 của tôi, sau mối tình thời sinh viên với Tùng. Nếu hỏi, giữa người cũ và chồng hiện tại, tôi yêu người nào nhiều hơn? Thú thật, cũng không khó trả lời. Mối tình đầu nào chẳng nhiều kỷ niệm. Mối tình nào dang dở mà chẳng đẹp.
Chỉ có điều, tình yêu tuổi trẻ tuy nồng nhiệt, si mê nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc vì đã chia tay. Bởi giữa tôi và Tùng chỉ có tình cảm tuổi mộng mơ, còn suy nghĩ, quan điểm sống và định hướng tương lai hoàn toàn khác biệt.
Chồng tôi không ngọt ngào, lãng mạn như người cũ. Anh hiền lành, chân thành và thực tế. Anh không hay nói lời yêu mà thể hiện nó bằng hành động. Tình yêu anh dành cho vợ là những bữa cơm tươm tất những hôm vợ tăng ca về muộn, là những đêm trông nom con ốm sốt cho vợ tranh thủ ngủ, là chu toàn với bố mẹ hai bên. Và tôi chưa bao giờ cảm thấy mình cần gì nhiều hơn một người chồng như vậy.
Vài tháng trước, lớp đại học của tôi bắt đầu rục rịch lên kế hoạch tổ chức hội khóa kỷ niệm 15 năm ra trường.
Trong danh sách đăng ký ban đầu, tôi không tham gia. Bởi như tôi nói ở trên, chồng tôi là người thực tế. Anh không thích lãng phí thời gian và tiền bạc cho những chuyện vô bổ. Với chồng tôi, họp lớp là một việc như vậy.
Anh luôn nói, họp lớp chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Bạn bè gặp nhau, người thành đạt thì khoe tiền, khoe chức, người kém hơn thì tự ti, tự thất vọng về bản thân. Nếu bạn bè nghĩ về nhau thật sự thì nên có người đứng ra kết nối, giúp những hoàn cảnh trong lớp khó khăn hơn mình chứ không phải góp tiền để nhậu nhẹt, chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.
Anh ấy còn nói: “Nhiều người họp lớp rồi gặp lại tình cũ, vui đâu chẳng thấy, vớ vẩn lại tan cửa nát nhà, trên mạng đầy ra đấy. Vậy nên, anh cấm em ham vui kiểu đấy”.
Tôi không kì thị chuyện họp lớp, cũng chẳng khẳng định quan điểm của chồng tôi đúng hay sai. Lúc đầu, tôi không đăng ký đi là vì không mấy hứng thú. Hơn nữa, công việc hiện tại của tôi quá bận, chồng tôi cũng vậy. Tính tôi lại cẩn thận, chu toàn. Tôi thật sự không nỡ đi chơi dù chỉ vài ngày để mặc 3 bố con ở nhà tự xoay xở với nhau.
Nhưng rồi, những trao đổi trong nhóm lớp ngày một rôm rả. Bao nhiêu kỷ niệm nhắc lại, bao nhiêu bạn bè gọi tên. Ai cũng nói, đời người có được mấy lần 15 năm mà gặp nhau. Tính gì xa xôi, có vài bạn trong lớp đã qua đời vì tai nạn và bạo bệnh rồi. Nếu không đi họp lớp, có khi cả đời chẳng có dịp gặp lại nhau. Những lời này khiến tôi lung lay, dao động.
Và thế là, tôi đã quyết định giấu chồng đăng ký tham gia họp lớp. Tôi lừa anh ấy đi công tác. Thỉnh thoảng, tôi vẫn có những chuyến công tác ngắn ngày như vậy. Và chồng tôi dù bận cũng sẽ gắng thu xếp để vợ hoàn thành nhiệm vụ của cơ quan.
Hai ngày họp lớp, được về lại ngôi trường mình từng gắn bó 4 năm, được gặp lại bạn bè từng cùng mình buồn vui một thuở. Quá khứ, hiện tại, vui buồn trở về đan xen vô cùng xúc động.
Tôi cũng gặp lại Tùng, cậu bạn học với mối tình xưa đầy kỷ niệm. Tùng nay trông chín chắn, chững chạc hơn rất nhiều. Đáng buồn là cậu ấy đã ly hôn do vợ chồng bất đồng quan điểm sống.
Gặp lại, tôi và Tùng hầu như không trò chuyện gì. Tôi còn có cảm giác cậu ấy cố tình tránh tôi. Chuyện riêng tư của Tùng chủ yếu do bạn bè kể lại. Cậu ấy cũng chỉ tham gia một buổi, chụp vài tấm hình kỷ niệm tập thể rồi nói có việc gia đình, chia tay cả lớp.
Tan cuộc vui, tôi hăm hở trở về. Chuyện họp lớp tôi coi như bí mật nhỏ của riêng mình, chồng con không biết. Nhưng muốn người khác không biết, trừ khi mình không làm.
Sáng hôm ấy, tôi về tới nhà. Hai con vẫn đang ngủ, còn chồng tôi ngồi ở ghế sofa. Nếu là mọi khi, anh sẽ hồ hởi ra tận cửa đón, đẩy hộ vali vào nhà giúp vợ. Nhưng hôm nay, anh vẫn ngồi đó với vẻ mặt khác thường.
Tôi vừa dứt lời chào, anh đã hỏi: “Em đi công tác vui không?”. Tôi vờ thản nhiên: “Đi công tác thì mệt chứ có gì mà vui?”. Vừa trả lời xong, tôi sững lại. Đó không phải là cách chồng tôi vẫn hỏi.
Anh không để tôi phải suy nghĩ nhiều mà nói thẳng vào vấn đề đúng như tính của anh: “Trốn chồng đi họp lớp và vẫn nhất quyết giấu tới cùng phải không?”. Nói rồi, anh chìa điện thoại ra trước mặt tôi, giọng gằn như cố kìm tức giận: “Người đứng cạnh là tình cũ của em?”.
Không rõ nét mặt tôi lúc đó như thế nào, chắc trông thảm hại lắm. Tôi quên mất, anh có kết bạn trên facebook với vài người bạn học của tôi. Và những bức hình chụp họp lớp đều được họ đăng lên đấy.
Điều đáng nói là, trong những bức ảnh, Tùng đều đứng ngay sau tôi. Và anh đã đọc hết bình luận của bạn học đủ để biết người đó là người yêu cũ thời đại học của vợ mình.
Tôi cố giải thích, rằng vì biết anh sẽ không đồng ý cho đi nên mới giấu. Và chuyện Tùng đứng sát sau lưng tôi chỉ là vô tình. Nhưng nói gì bây giờ cũng vô nghĩa. Bởi với chồng tôi, mọi chuyện phải lén lút làm đều là vì nó xấu xa, mờ ám. Và chuyện vợ lừa dối chồng là chuyện khó chấp nhận.
Thậm chí, anh còn nặng lời nói tôi lừa chồng dối con làm những việc đáng xấu hổ. Những lời lẽ của anh thực sự khiến tôi tổn thương đến mức không còn muốn cố giải thích nữa.
Sự kiện họp lớp đã kết thúc 2 tuần rồi, nhưng giông bão trong nhà tôi vẫn còn tiếp diễn. Hai tuần rồi, chồng tôi không trò chuyện, không hỏi han, coi tôi như người vô hình trong nhà. Anh thậm chí còn không thèm ăn cơm tôi nấu.
Sau lần trút giận đó, anh không nói gì thêm, chỉ một thái độ như vậy. Mỗi lần tôi mở lời, anh đều lập tức rời đi chỗ khác. Tối qua, tôi hỏi anh ấy: “Giờ em phải làm thế nào anh mới hết giận?”. Anh ấy không nói mà nhắn tin qua zalo: “Anh không thể tha thứ khi mà em chưa nhận sai”.
Tôi thừa nhận mình sai khi giấu chồng chuyện đi họp lớp. Nhưng chồng tôi lại khăng khăng quy kết tôi lén lút đi họp lớp với mục đích gặp lại tình cũ và muốn tôi thú nhận. Tôi không thể thừa nhận chuyện mình không làm, nhất là với chuyện tày trời như vậy.
Nỗi oan này, tôi biết rửa bằng cách nào đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
TP.HCM tháo gỡ, giải quyết dứt điểm các dự án tồn đọng kéo dài

Sáng 1-4, tại TP.HCM, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 của Bộ Chính trị, Ban Bí thư năm 2026 đã thông qua báo cáo kiểm tra, giám sát đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Chủ trì hội nghị có các đồng chí: Trần Thanh Mẫn, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội, Trưởng Đoàn kiểm tra, giám sát số 11; Trần Lưu Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy TP.HCM.
Sau khi nghe báo cáo kiểm tra, giám sát đợt 1 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các ý kiến tại hội nghị, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn đánh giá cao tinh thần phối hợp nghiêm túc, trách nhiệm của Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM và các cơ quan, đơn vị liên quan.
Đánh giá về vị trí, vai trò của TP.HCM, Chủ tịch Quốc hội cho rằng nhiều năm qua, thành phố luôn là cực tăng trưởng, trung tâm đổi mới sáng tạo của cả nước. Nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước đã được TP.HCM triển khai hiệu quả, tạo cơ sở để Trung ương nghiên cứu, chỉ đạo triển khai trong phạm vi cả nước. Đồng thời, TP.HCM cũng là địa phương được Trung ương dành nhiều cơ chế, chính sách đặc thù để phát triển.
Từ đó, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục phát huy 5 thế mạnh lớn, gồm: phát huy Trung tâm Tài chính quốc tế tại TP.HCM; phát triển hạ tầng giao thông kết nối vùng để bứt tốc; thúc đẩy Trung tâm Đổi mới sáng tạo; phát triển kinh tế biển gắn với khu đô thị sinh thái Cần Giờ; nâng cao chất lượng nguồn nhân lực.
Chủ tịch Quốc hội cũng điểm lại những kết quả tích cực về phát triển kinh tế - xã hội của thành phố trong 3 tháng đầu năm 2026. Cụ thể, tổng thu ngân sách nhà nước ước đạt hơn 242.000 tỉ đồng, bằng 30% kế hoạch năm; kim ngạch xuất khẩu ước đạt hơn 22 tỉ USD; thu hút vốn FDI đạt gần 2,9 tỉ USD, tăng 291% so với cùng kỳ năm 2025.
Ngành du lịch tiếp tục là động lực tăng trưởng với tổng thu hơn 150.000 tỉ đồng, đạt hơn 45% kế hoạch năm.
Cùng với các chỉ tiêu tăng trưởng, trong quý 1-2026, TP.HCM đã giải quyết vướng mắc cho 738/838 dự án, với tổng mức vốn đầu tư được xử lý đạt hơn 166.000 tỉ đồng, qua đó tạo thêm nguồn lực rất lớn cho phát triển.
Nhấn mạnh việc tập trung tháo gỡ các dự án tồn đọng sẽ “được lòng dân, được lòng doanh nghiệp”, Chủ tịch Quốc hội đề nghị TP.HCM tiếp tục quyết liệt hơn nữa trong xử lý các dự án còn vướng mắc, hướng tới giải quyết dứt điểm các dự án kéo dài.
Chủ tịch Quốc hội nêu rõ, Bộ Chính trị, Quốc hội và Chính phủ rất kỳ vọng vào TP.HCM, nhất là trong việc hiện thực hóa mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số. Theo Chủ tịch Quốc hội, nếu TP.HCM tăng trưởng tốt, bảo đảm các mục tiêu đề ra, thành phố không chỉ là động lực tăng trưởng quan trọng của khu vực phía Nam mà còn đóng góp lớn cho cả nước.
Để đạt mục tiêu tăng trưởng trên 10%, Chủ tịch Quốc hội cho rằng tốc độ tăng trưởng trong 6 tháng đầu năm của TP.HCM phải đạt ít nhất trên 10%. Vì vậy thành phố cần đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công, tập trung cho các dự án hạ tầng giao thông và công trình trọng điểm như tuyến metro số 2, đường vành đai 3, dự án Cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ... nhằm lấy đầu tư công dẫn dắt đầu tư tư nhân.
Cùng với đó, TP.HCM cần khẩn trương tháo gỡ các vướng mắc liên quan đến thủ tục đất đai, đền bù, giải phóng mặt bằng và tái định cư.
Chủ tịch Quốc hội cũng đề nghị TP.HCM có các giải pháp bảo đảm cung ứng điện, xăng dầu, khí đốt... đáp ứng đầy đủ nhu cầu sản xuất, kinh doanh và sinh hoạt của người dân, doanh nghiệp.
Bên cạnh đó, TP.HCM cần tiếp tục cải thiện môi trường đầu tư, hỗ trợ doanh nghiệp tư nhân, thúc đẩy phát triển kinh tế số và đổi mới sáng tạo; đẩy mạnh ứng dụng trí tuệ nhân tạo, dữ liệu lớn trong sản xuất, dịch vụ và quản lý nhà nước.
Tại hội nghị, Đoàn kiểm tra, giám sát số 11 đã công bố quyết định kiểm tra, giám sát đợt 2 đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM.
Tiếp thu ý kiến chỉ đạo, Bí thư Thành ủy TP.HCM Trần Lưu Quang nhấn mạnh, các nội dung kiểm tra, giám sát trong đợt 2 đều là những vấn đề rất quan trọng đối với thành phố, trong đó có các nội dung lớn như mục tiêu tăng trưởng kinh tế 2 con số, phát triển khoa học - công nghệ và nâng cao hiệu quả vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp.
Theo Bí thư Trần Lưu Quang, TP.HCM hiện đóng góp khoảng 23,5% tăng trưởng kinh tế và khoảng 30% tổng thu ngân sách cả nước. Điều đó cho thấy vai trò, vị trí quan trọng của thành phố, đồng thời cũng đặt ra trách nhiệm rất lớn đối với cả nước.
Các chỉ số phát triển của TP.HCM không chỉ tác động đến địa phương mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả phát triển chung của cả nước. Vì vậy, TP.HCM luôn đặc biệt coi trọng các nhiệm vụ được giao.
Bí thư Trần Lưu Quang cũng cho biết thông qua quá trình kiểm tra, giám sát, TP.HCM sẽ có thêm điều kiện để nhìn nhận đầy đủ hơn những việc đã làm được, những vấn đề cần tiếp tục hoàn thiện; đồng thời rút ra những bài học kinh nghiệm từ thực tiễn của thành phố cũng như kinh nghiệm của các địa phương khác.
Bí thư Thành ủy TP.HCM khẳng định, Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM sẽ phối hợp chặt chẽ với Đoàn kiểm tra, giám sát số 11, bảo đảm quá trình làm việc diễn ra nghiêm túc, trách nhiệm, hiệu quả, góp phần giúp thành phố hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao.

5 năm kết hôn, trong mắt bạn bè, đồng nghiệp và cả hai bên gia đình, tôi là người phụ nữ trúng số độc đắc. Chồng tôi không nhậu nhẹt thâu đêm, không la cà quán xá, lương tháng chuyển đủ không thiếu một đồng. Đặc biệt, anh chăm sóc vợ từng ly từng tí trong những sinh hoạt đời thường.
Chồng nhớ rõ tôi dị ứng với hành tây, nhớ ngày tôi "đến tháng" để chủ động pha nước gừng ấm. Quần áo của tôi, anh không nề hà giặt giũ và là phẳng phiu.
Chúng tôi vẫn trêu đùa nhau, vẫn nắm tay khi đi dạo, vẫn gọi nhau bằng những danh xưng ngọt ngào nhất. Sự quan tâm của anh là thật. Ánh mắt hiền hòa anh nhìn tôi là thật nhưng có một điều khiến tôi rất buồn là cuộc sống chăn gối của vợ chồng tôi.
Đã từ rất lâu rồi, sự gần gũi về mặt thể xác giữa chúng tôi ngày càng thưa thớt, rồi dần rơi vào một "kỷ băng hà" đáng sợ. Ban đầu là 1 tháng một lần, với lý do anh áp lực công việc. Rồi 3 tháng và giờ là hơn nửa năm trôi qua, anh chưa một lần chủ động chạm vào tôi với khao khát của một người đàn ông dành cho một người đàn bà.
Mỗi đêm, nằm chung trên một chiếc giường rộng rãi, nệm êm chăn ấm, nhưng giữa chúng tôi là một vực thẳm vô hình. Anh luôn có thói quen quay lưng lại phía tôi, kéo chăn cuộn tròn. Nếu trong cơn mơ hồ tôi vô tình gác chân hay vòng tay ôm, cơ thể anh sẽ phản xạ cứng đơ lại, lén lút và nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi xích ra sát mép giường.
Sự trốn tránh ấy khiến một người vợ như tôi rơi vào trạng thái hoang mang và tổn thương sâu sắc. Tôi bắt đầu tự dằn vặt mình. Có phải tôi đã già đi? Có phải vết rạn da trên bụng khiến anh chán ngán? Có phải cơ thể tôi không còn sức hấp dẫn? Những đêm dài thao thức, tôi cắn chặt răng vào vạt chăn để tiếng nấc nghẹn không bật ra ngoài.
Nếu anh ngoại tình, tôi đã có một lý do để hận thù, để cãi vã và chấm dứt. Nhưng anh vẫn quá tốt, quá ân cần. Sự đối lập giữa một người chồng chăm sóc vợ từng miếng ăn giấc ngủ và một gã đàn ông lạnh nhạt, quay lưng lại với cơ thể vợ trên giường khiến tâm trí tôi bị giằng xé. Tôi thèm khát một nụ hôn sâu, thèm một vòng tay siết chặt, thèm sự gắn kết nguyên thủy nhất của tình yêu, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến ngạt thở.
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Trầm cảm bắt đầu len lỏi gặm nhấm tinh thần tôi. Tôi quyết định phải tìm ra câu trả lời vào đúng đêm kỷ niệm 5 năm ngày cưới.
Hôm đó, tôi cất công chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến. Tôi xịt loại nước hoa anh từng khen ngợi trong đêm tân hôn, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh và quyến rũ nhất mà tôi vừa đặt mua. Khi anh về đến nhà với bó hoa hồng lớn trên tay, nụ cười của anh vẫn ấm áp như thế. Chúng tôi đã có một bữa tối vui vẻ.
Nhưng kịch bản cũ lặp lại. Vừa bước vào phòng ngủ, anh đã vội quay lưng bật đèn ngủ và nói câu quen thuộc: "Hôm nay anh hơi mệt, mình ngủ sớm đi em".
Cơn uất nghẹn dâng trào lên tận cổ họng. Tôi không cho phép anh trốn tránh nữa. Tôi chồm lên, vòng tay ôm lấy cổ anh từ phía sau, chủ động hôn anh.
Thay vì quay lại ôm lấy tôi, cả người anh bỗng giật nảy lên như chạm phải dòng điện. Anh hốt hoảng vùng vẫy, dùng một lực rất mạnh hất tung tay tôi ra. Lực đẩy quá mạnh khiến tôi mất đà, ngã nhào xuống sàn nhà lạnh ngắt, khuỷu tay va vào góc tủ đau điếng.
Anh đứng phắt dậy, lùi lại sát tường, ánh mắt nhìn tôi không phải là sự ái ân mà là sự hoảng loạn xen lẫn tức giận tột độ. Anh gầm lên, giọng vỡ vụn: "Em đừng ép anh nữa được không? Để cho anh yên đi!"
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của anh và tiếng khóc nức nở vỡ òa của tôi. Tôi ngồi bệt dưới đất, ôm lấy cánh tay rướm máu, gào lên trong tuyệt vọng: "Anh nói đi! Rốt cuộc là vì sao? Nếu anh kinh tởm tôi, nếu anh đã có người khác thì ly hôn đi! Tại sao lại đày đọa tôi trong cái vỏ bọc hạnh phúc giả dối này?".
Nghe đến từ ly hôn, chồng tôi sụp xuống trước mặt tôi, ôm lấy mặt và bật khóc. Lần đầu tiên sau 5 năm chung sống, tôi thấy chồng mình khóc một cách thảm hại và bi đát đến vậy.
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh lột trần sự thật cay đắng mà anh đã dùng cả sinh mệnh để giấu giếm suốt một năm qua. Không có người đàn bà nào khác, không có sự phản bội. Chỉ có một khoản nợ khổng lồ và căn bệnh đang giết chết sự tự tôn của một gã đàn ông.
Hóa ra, dự án đầu tư chung với bạn của anh đã phá sản từ đầu năm ngoái. Anh gánh trên vai khoản nợ lên đến vài tỷ đồng. Vì không muốn phá vỡ cuộc sống bình yên của tôi và con, không muốn tôi phải lo lắng, anh đã một mình gánh vác, vay mượn khắp nơi để lấp liếm, nhận làm thêm đủ mọi dự án ngoài giờ để trả lãi.
Căng thẳng tột độ, chứng mất ngủ kinh niên và áp lực của một kẻ thất bại đã khiến anh rơi vào trầm cảm nặng. Khủng khiếp hơn, tác dụng phụ của những liều thuốc an thần và áp lực tâm lý đã cướp đi hoàn toàn khả năng sinh lý của anh.
Anh nói trong nước mắt giàn giụa: "Mỗi lần em đến gần, anh thấy mình như một thằng bỏ đi. Anh không thể làm em hạnh phúc như một người đàn ông bình thường. Anh chỉ biết bù đắp bằng cách chăm sóc em, nấu ăn cho em, làm việc nhà... Anh sợ nếu nói ra, em sẽ bỏ đi. Anh sợ nhìn thấy sự thất vọng trong mắt em”.
Tôi ngồi đờ đẫn, cảm giác như có ai đó vừa giáng một nhát búa vào màng nhĩ. Cả thế giới xung quanh sụp đổ. Hóa ra tôi không hề bị ruồng bỏ, mà là bị loại ra khỏi những sóng gió trong cuộc đời của người đàn ông tôi gọi là chồng. Anh chọn cách gánh chịu một mình, nhưng lại vô tình đẩy tôi vào một địa ngục tâm lý khác.
Đêm đó, chúng tôi ngồi dưới sàn nhà lạnh lẽo ôm lấy nhau mà khóc cho đến khi trời sáng. Cuộc hôn nhân của chúng tôi từ nay sẽ đi về đâu, khi tình yêu vẫn còn đó, nhưng sự kết nối thể xác và niềm tin để sẻ chia những giông bão cuộc đời đã bị tổn thương sâu sắc?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

