Tôi tên Văn, 31 tuổi, đang sống cùng vợ và con gái 3 tuổi trong một phòng trọ ở Hà Nội. Tôi làm nhân viên văn phòng, thu nhập gần 20 triệu đồng/tháng. Vợ làm tại một spa với mức lương khoảng 8 triệu đồng/tháng.
Chúng tôi quen nhau khi cô ấy còn làm việc tại một tiệm cắt tóc nam. Trong một lần tôi đến cắt tóc, thấy cô ấy xinh xắn, nói chuyện dễ thương nên xin số làm quen, nói chuyện rồi yêu nhau.
Vợ không học đại học nhưng tôi chưa bao giờ coi đó là điều quan trọng. Tôi nghĩ chỉ cần hai người yêu thương nhau, cùng cố gắng thì cuộc sống rồi sẽ ổn.
Thế nhưng sau vài năm kết hôn, điều khiến tôi mệt mỏi nhất lại không phải chuyện tiền kiếm được ít hay nhiều, mà là cách vợ chi tiêu.
Mỗi tháng, vợ dành khoảng 2 triệu đồng để mua quần áo, mỹ phẩm và thêm khoảng 1 triệu đồng để gội đầu, chăm sóc tóc. Chưa kể tiền xăng xe, cà phê, trà sữa hằng ngày, tổng cộng, gần một nửa thu nhập của cô ấy được dùng cho nhu cầu cá nhân.
Sau khi trừ những khoản đó, số tiền còn lại gần 5 triệu đồng, không đủ để phụ giúp các chi phí trong gia đình.
Trong khi đó, tiền tiết kiệm, thuê trọ, ăn uống, học phí của con, điện nước, sinh hoạt… phần lớn đều dựa vào thu nhập của tôi. Điều khiến tôi áp lực nhất là hai vợ chồng đều mong có một căn nhà ở Hà Nội để ổn định cuộc sống, nhưng giá nhà ngày càng tăng, còn khoản tiết kiệm mỗi tháng chẳng đáng là bao.
Mỗi lần nhắc đến chuyện mua nhà là vợ chồng tôi lại cãi nhau. Tôi đã nhiều lần ngồi xuống nói chuyện với vợ, rằng nếu muốn có nhà thì cả hai phải cùng vun vén, cắt giảm những khoản chi chưa thực sự cần thiết. Nhưng vợ lại có suy nghĩ hoàn toàn khác. Cô ấy cho rằng việc mua quần áo đẹp, chăm sóc tóc hay làm đẹp là cách yêu bản thân, đồng thời cũng là yêu cầu của công việc làm tại spa nên không thể cắt giảm.
“Mỗi tháng em tiêu bằng tiền em làm ra, đâu có xin tiền anh. Anh không có quyền nói em hoang phí”, vợ đáp.
Tôi giải thích rằng sau khi kết hôn, tiền bạc không còn là chuyện của riêng ai nữa. Trước đây, khi chưa có con, vợ chi tiêu thế nào tôi không can thiệp. Nhưng giờ chúng tôi đã có con nhỏ, nếu muốn mang đến cho con một mái ấm ổn định thì cả hai phải biết tiết kiệm.
Đồng tiền dù do ai làm ra thì cuối cùng cũng ảnh hưởng đến tương lai của cả gia đình, nhất là khi mục tiêu mua một căn nhà ở Hà Nội vẫn còn rất xa. Thế nhưng, càng nói, vợ chồng càng bất đồng.
Mỗi lần tôi góp ý, vợ lại cho rằng tôi keo kiệt, tính toán và không tôn trọng cô ấy. Tôi khuyên vợ tìm công việc có thu nhập cao hơn hoặc bán hàng online để có thêm nguồn thu thì cô ấy lại nghĩ tôi chê mình kiếm ít, tiêu nhiều, không còn yêu thương như những ngày đầu. Thậm chí, vợ còn nói: “Nếu chê em như vậy thì đi tìm người nhiều tiền mà yêu, mà cưới”.
Tôi luôn đau đầu vì khoản tiền hàng tỷ đồng để mua nhà ở Hà Nội, nhưng điều khiến tôi áp lực hơn cả là mỗi lần nhắc đến chuyện này, vợ chồng lại rơi vào một cuộc cãi vã không có hồi kết.
Đã có lúc tôi đề nghị cả gia đình chuyển về quê sinh sống và làm việc. Tôi nghĩ khả năng mua nhà ở Hà Nội ngày càng xa vời, trong khi về quê vừa có ông bà hỗ trợ chăm cháu, vừa tiết kiệm được khoản tiền thuê trọ mỗi tháng. Thế nhưng, vợ nhất quyết không đồng ý vì không muốn sống chung với bố mẹ chồng.
Thế là chúng tôi vẫn tiếp tục ở trọ giữa Hà Nội, mỗi tháng loay hoay với đủ thứ chi phí và những cuộc cãi vã.
Có những đêm nhìn con gái ngủ say, tôi lại thấy bất an. Tôi không sợ phải làm việc vất vả, cũng không trách vợ thu nhập thấp. Điều khiến tôi lo lắng nhất là hai vợ chồng không có chung cách nhìn về việc xây dựng tương lai.
Tôi luôn nghĩ, khi còn độc thân có thể thoải mái chi tiêu cho bản thân. Nhưng khi đã có gia đình và con cái, mỗi người nên chấp nhận hy sinh một phần nhu cầu cá nhân để đổi lấy sự ổn định lâu dài. Trong khi đó, vợ lại cho rằng cuộc sống là phải biết tận hưởng, chăm sóc bản thân và không nên ép mình sống quá kham khổ chỉ vì một mục tiêu còn ở rất xa.
Tôi từng nghĩ chỉ cần hai người yêu nhau là đủ để đi cùng nhau suốt cuộc đời. Nhưng bây giờ, tôi nhận ra tình yêu thôi chưa đủ. Có những lúc tôi từng nghĩ, giá như mình tìm một người có cùng quan điểm sống, điều kiện kinh tế hoặc trình độ để kết hôn thì cuộc sống có lẽ đã khác.
Những cuộc cãi vã xuất hiện ngày một nhiều, khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng thuyết phục vợ thay đổi, hay chính mình phải học cách chấp nhận rằng mỗi người đều có một quan niệm sống khác nhau.
Điều khiến tôi sợ nhất là đã có lúc ý nghĩ chấm dứt cuộc hôn nhân này xuất hiện trong đầu. Nhưng mỗi lần nhìn con gái mới 3 tuổi, tôi lại chùn bước. Con bé không có lỗi gì trong những mâu thuẫn của bố mẹ. Tôi sợ một quyết định của mình sẽ khiến con phải chịu tổn thương.
Tôi thực sự không biết mình nên làm gì để vừa giữ được gia đình, vừa không phải tiếp tục sống trong những áp lực và cãi vã như hiện tại?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 2-4, tại họp báo định kỳ, ông Lưu Văn Tấn - Trưởng Phòng Quản lý đường thủy (Sở Xây dựng TP.HCM) - đã thông tin về kế hoạch khởi công, khánh thành các công trình trọng điểm nhân dịp lễ 30-4 và 1-5.
Trong số đó có 2 dự án quy mô lớn tại khu vực trung tâm và Thủ Thiêm sẽ được động thổ trong dịp này.
Cụ thể, dự án khu vực cảng Nhà Rồng - Khánh Hội kết hợp mở rộng khu di tích, Bảo tàng Hồ Chí Minh do Công ty TNHH Đầu tư và Phát triển Mặt trời Sài Gòn làm chủ đầu tư.
Giai đoạn 1 triển khai khoảng 9ha tại khu số 1 - khu trung tâm Bến Nhà Rồng, bao gồm công viên cảnh quan, quảng trường, không gian công cộng ven sông và hạ tầng kỹ thuật.
Tổng mức đầu tư hơn 20.000 tỉ đồng, trong đó giai đoạn 1 khoảng 1.224 tỉ đồng từ nguồn vốn PPP (BT). Dự kiến động thổ ngày 30-4.
Dịp này, dự án trung tâm hành chính mới và công viên cảnh quan tại hồ trung tâm Thủ Thiêm cũng sẽ được động thổ.
Dự án gồm trung tâm hành chính cao 33 tầng, nhà hát đa năng, công viên cảnh quan khoảng 10ha, mặt nước hơn 12ha và hầm đậu xe ngầm. Tổng mức đầu tư dự kiến khoảng 30.800 tỉ đồng theo đề xuất của nhà đầu tư, hình thức PPP (BT).
Theo Sở Xây dựng TP.HCM, trong dịp này thành phố dự kiến có 2 công trình, hạng mục hoàn thành, gồm nhánh cầu N3 thuộc dự án nút giao An Phú và công viên Tân Chánh Hiệp.
Bên cạnh đó tổng cộng 10 dự án dự kiến được triển khai, gồm 3 dự án khởi công và 7 dự án động thổ.
Cụ thể 3 dự án khởi công thuộc lĩnh vực xây dựng dân dụng và công nghiệp gồm nâng cấp Trường THPT Long Trường; xây dựng mới Trường cao đẳng Kinh tế - Kỹ thuật TP.HCM (cơ sở 2, giai đoạn 2); Trường THPT chuyên Hùng Vương.
Với 7 dự án động thổ, ngoài 2 dự án nêu trên, còn có các dự án ở nhiều lĩnh vực.
Trong đó lĩnh vực giao thông đường bộ có dự án đường cao tốc đô thị Hồ Tràm - Cảng hàng không quốc tế Long Thành. Lĩnh vực đường sắt đô thị có tuyến metro số 2 đoạn Bến Thành - Thủ Thiêm.
Lĩnh vực đường thủy có các dự án cảng Cái Mép Gemadept - Terminal Link (giai đoạn 2), cảng tổng hợp và container Cái Mép Hạ, và cảng trung chuyển quốc tế Cần Giờ (giai đoạn 1).
Chồng tôi đi họp lớp về. Anh mở cửa rất khẽ nhưng mùi bia vẫn nồng nặc khiến căn phòng trọ nhỏ trở nên ngột ngạt thêm. Hai đứa nhỏ đã ngủ từ lâu. Tôi vẫn ngồi bên máy may, tranh thủ nhận thêm hàng gia công để kiếm vài chục nghìn tiền sữa.
Anh bước vào, cởi chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm rồi soi gương rất lâu. Tôi thấy lạ. Đàn ông ngoài 40 tuổi, làm kỹ sư cơ khí quanh năm dầu mỡ, hiếm khi để ý vẻ ngoài như vậy. Nhưng tối ấy, anh có vẻ vui.
Anh kể hôm nay họp lớp đông đủ lắm. Sau 25 năm ra trường, ai cũng khác. Có đứa ngày xưa học không tới đâu mà giờ mở công ty riêng. Có đứa giờ định cư nước ngoài. Anh cười nói liên hồi như người vừa nhặt lại được tuổi trẻ đã đánh rơi đâu đó.
Điện thoại anh reo liên tục. Nhóm lớp nhắn tin rôm rả sau buổi họp mặt. Người ta gửi ảnh chụp tập thể, ảnh nâng ly, ảnh sân trường cũ. Giữa những dòng tin nhắn ấy, tôi thấy nhiều người nhắc tên anh. Có người còn khen anh hào phóng.
Tôi tò mò hỏi anh làm gì mà bạn bè tung hô thế. Anh xua tay, nói có gì đâu, chỉ là ủng hộ quỹ lớp 20 triệu đồng để sửa phòng truyền thống và hỗ trợ bạn cũ bệnh nặng. Anh nói xong còn cười rất nhẹ, như thể 20 triệu đồng chỉ là vài tờ tiền lẻ.
Tay tôi đang cắt chỉ bỗng khựng lại. Số tiền ấy đủ để mua cho hai đứa nhỏ biết bao thứ mà chúng tôi từng hứa hẹn, đủ để thay cái máy giặt đã hỏng hơn 2 tháng, đủ để tôi có thể nghỉ một bữa làm thêm buổi tối mà không cần đắn đo.
Tôi hỏi anh lấy đâu ra tiền, anh đáp rất nhanh là tiền thưởng nhân viên xuất sắc mới nhận tuần trước. Dự án cải tiến dây chuyền cho nhà máy Nhật, anh làm gần 2 tháng trời mới xong, có hôm nửa đêm còn bật dậy sửa bản vẽ kỹ thuật trên chiếc laptop cũ nóng ran.
Tôi nhớ rõ hôm công ty thưởng, anh từng nói sẽ để dành mua cho con gái chiếc xe đạp mới. Con bé đi học bằng chiếc xe cũ thấp hơn bạn bè cả cái đầu. Mỗi lần đạp lên dốc, xích lại kêu rào rào như sắp đứt.
Nghĩ đến đó, tôi bỗng cảm thấy giận vô cùng. 20 triệu đồng không khiến nhà tôi giàu lên nhưng cũng trang trải được nhiều thứ. Vậy mà chỉ vì một chút sĩ diện, anh sẵn sàng cho đi một khoản tiền không hề đắn đo chỉ để nhận về vài lời khen tặng.
Anh kể, bạn bè nhìn anh khác hẳn sau khi biết anh làm kỹ sư phụ trách cho một dự án lớn. Bao năm nay, anh vốn ít nói trong các buổi họp lớp. Người ta giàu lên, đi xe đẹp, nói chuyện đầu tư đất cát còn anh chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Anh bảo cảm giác bị bỏ lại phía sau khó chịu lắm. Một người đàn ông ngoài 40 tuổi, đầu đã lấm tấm bạc, vẫn muốn chứng minh mình chưa thất bại. 20 triệu đồng kia không phải chỉ để cho lớp mà giống một lời khẳng định rằng anh cũng có vị trí giữa những người bạn cũ.
Nghe đến đó, tôi thấy thương anh nhiều hơn giận. Đêm ấy, tôi nằm nhìn cái trần nhà mốc meo mà không ngủ được. Ngoài hành lang, tiếng công nhân đi ca đêm vang lên lẹp xẹp. Cuộc đời quanh tôi vẫn nghèo và mệt như cũ.
Mấy hôm sau, chồng tôi bỗng nổi trên mạng xã hội của trường cũ. Người ta đăng ảnh anh trao tiền, kèm những lời khen đẹp đẽ. Bạn bè gọi anh là niềm tự hào của lớp. Cô bạn cũ còn bình luận rằng ngày xưa đã biết anh là người tử tế và có chí lớn.
Tối ấy, tôi thấy anh ngồi đọc từng bình luận rất lâu. Ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt đã có nếp nhăn của anh. Tôi chợt hiểu, có lẽ đàn ông càng lớn tuổi càng sợ bị quên lãng. Họ muốn được công nhận, dù chỉ một lần.
Tôi không biết phải trách hay thương nữa. Người nghèo thường bị giằng co giữa cơm áo và lòng tự trọng. Chỉ ai từng cúi mặt giữa bạn bè thành đạt mới hiểu cảm giác ấy đau ra sao. Chỉ là tôi nghĩ, giữa việc lo cho gia đình và làm công ích xã hội, có phải vẫn nên ưu tiên gia đình hơn hay không?
V.Q.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 35 tuổi, đã ly hôn. Tôi sống cùng con gái 7 tuổi trong một căn hộ chung cư cũ ở Hà Nội. Căn hộ chưa tới 50m2 nhưng hai mẹ con sống vui vẻ bên nhau.
Tôi học ngành du lịch, từng làm lễ tân cho một khách sạn ở gần Hồ Gươm, trung tâm Thủ đô. Chồng cũ hơn tôi 4 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty thực phẩm nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau trong một lần công ty anh tổ chức hội nghị khách hàng tại khách sạn nơi tôi làm việc.
Ngày đó, anh theo đuổi tôi nồng nhiệt, chân thành. Tôi nhớ có lần tan ca lúc gần nửa đêm, trời mưa lớn, anh đứng đợi trước sảnh đợi mấy tiếng đồng hồ để đưa tôi về. Một cô gái ngoài 20 tuổi như tôi khi ấy rất dễ rung động trước cảm giác được chăm sóc.
Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm thì cưới. Đám cưới không quá lớn nhưng ấm cúng. Hai vợ chồng thuê nhà, bắt đầu cuộc sống giản dị như bao gia đình khác. Chúng tôi từng trải qua nhiều khó khăn, thăng trầm cùng nhau để giữ gìn tổ ấm. Có giai đoạn khó khăn đến mức hai vợ chồng phải tiết kiệm, đi xe buýt, ăn mì tôm để trả tiền góp nội thất cho căn hộ nhỏ. Nhưng ngày đó tôi thấy rất hạnh phúc.
Sau khi sinh con gái, tôi nghỉ việc. Ban đầu tôi chỉ định nghỉ vài tháng, nhưng rồi công việc của chồng ngày càng bận, con lại hay ốm nên tôi ở nhà luôn. Suốt 7 năm, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh chuyện chợ búa, cơm nước và chăm con.
Chồng tôi thì ngược lại. Công việc kinh doanh khiến anh thường xuyên gặp khách hàng, đi tiếp đối tác, ăn nhậu liên miên. Anh cũng thăng tiến nhanh, trở thành phó giám đốc kinh doanh của công ty.
Tôi thương chồng hay bị đau dạ dày nên tối nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ trong bếp, để khi anh về liền có đồ ăn luôn. Món tôi thường nấu nhất là cháo thịt nạc, bỏ thêm chút mộc nhĩ và gừng cho ấm bụng. Mỗi lần về khuya, anh ăn món này thường cảm thấy dễ chịu, đỡ đau dạ dày hơn.
Bạn bè thấy tôi chăm chồng đều khen tôi đảm đang, khéo vun vén gia đình. Chúng tôi vốn là một cặp hạnh phúc trong mắt người ngoài.
Cho đến ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình với một cô nhân viên cấp dưới trong công ty. Cô ấy trẻ hơn tôi gần 10 tuổi, ngoại hình nổi bật, ăn mặc sành điệu và rất biết cách lấy lòng đàn ông.
Ngày bị tôi phát hiện, chồng tôi xin lỗi, tỏ ra hối hận. Nhưng anh không thể dứt ra khỏi người phụ nữ kia, hai người vẫn lén lút sau lưng tôi. Cuối cùng tôi đã quyết định ly hôn, dù khi đó tôi chẳng có gì, không công việc, không rõ tương lai.
Khi ra tòa ly hôn, tôi hỏi anh, vì sao phụ bạc mình, anh bảo: “Anh quá áp lực, ngột ngạt trong nhà”.
Tôi thấy mình thật nực cười. Hóa ra mỗi ngày tôi cặm cụi nấu nướng, chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, ấm áp, lo lắng cho hai bên nội ngoại, nhiều năm không dám mua nổi thỏi son đắt tiền vì muốn tiết kiệm cho gia đình… lại là nguyên nhân khiến anh “ngột ngạt”.
Sau chuyện đó, tôi dứt khoát quên đi quá khứ, làm lại cuộc đời. Tôi vay bố mẹ ruột vài trăm triệu đồng, gộp chung với số tiền được chia sau ly hôn để mua lại căn hộ chung cư cũ, một mình nuôi con dù khi ấy chẳng có công việc lẫn tiền tiết kiệm.
Nhưng phụ nữ nhiều khi đến đường cùng lại học được cách mạnh mẽ. Tôi bắt đầu bán đồ ăn online. Ban đầu chỉ là vài hộp cháo dinh dưỡng cho trẻ con ở chung cư. Không ngờ khách ngày càng đông vì nhiều người khen đồ ăn vừa miệng, sạch sẽ.
Sau hơn 1 năm, tôi đã mở được một quán cháo nhỏ ngay dưới tòa nhà, thu nhập đủ để hai mẹ con sống ổn định. Tôi cũng bắt đầu học cách chăm sóc bản thân. Gần đây, tôi thường tập yoga, trang điểm nhẹ. Ai cũng khen tôi xinh đẹp hơn sau ly hôn.
Trong khi đó, chồng cũ chuyển ra sống với người phụ nữ kia. Tôi nghe bạn bè kể thường xuyên thấy họ đăng ảnh check-in nhà hàng sang trọng, đi du lịch cùng nhau. Tôi cũng không mấy để tâm.
Cho đến cách đây vài tuần, tôi nghe tin chồng cũ nhập viện vì xuất huyết dạ dày. Một người quen làm cùng công ty kể rằng hôm đến thăm anh nằm viện, anh hỏi: “Có quán nào bán cháo thịt nạc giống vợ cũ tôi nấu không?”.
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa thấy chua chát. Nhưng tôi vẫn nghĩ "chuyện chẳng liên quan đến mình", cho tới cách đây vài hôm, anh bắt đầu đến quán của tôi ăn cháo. Có hôm anh lại lấy cớ sang thăm con, xem tôi nấu ăn rồi nói vu vơ: “Lâu rồi anh chưa được ăn món em nấu, hay là cho anh qua đây ăn cơm "ké" nhé”.
Tôi im lặng. Tôi biết anh đang hối hận. Nhưng điều anh nhớ có lẽ không hẳn là tôi, mà là cảm giác được một người phụ nữ tận tâm chăm sóc vô điều kiện. Vì vậy tôi nói thẳng: "Món cháo này dễ nấu, tôi dạy anh, anh có thể tự làm".
Anh tỏ ra lúng túng rồi tìm cớ lẳng lặng ra về... Tôi ứng xử với người cũ như vậy có quá đáng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.