Theo tờ New Straits Times (NST), Che Zainun Che Ahmad và chồng cô, Hazlan Hajar, kết hôn khi cô 22 tuổi và ông 70 tuổi, sau nhiều năm quen biết nhau trên Facebook .
Che Zainun chia sẻ với NST rằng mối quan hệ này bắt đầu từ tình bạn trước khi phát triển thành tình yêu.
Cô ấy nói: “Tôi kết hôn với chồng mình cách đây 10 năm sau khi chúng tôi quen biết nhau trên Facebook trong nhiều năm. Ban đầu, chúng tôi chỉ là bạn bè, nhưng sự kiên nhẫn và chín chắn của anh ấy đã chiếm được trái tim tôi. Tôi cũng luôn thích những người đàn ông lớn tuổi hơn làm bạn đời”.
Che Zainun cho biết việc hẹn hò với những người đàn ông cùng tuổi chưa bao giờ thành công với cô. Khi cô kể với gia đình về Hazlan, ban đầu họ rất sốc, nhưng sau một thời gian họ đã chấp nhận.
Hiện tại, cặp đôi này có 2 con, một bé 9 tuổi và một bé 1 tháng tuổi.
“Đối với tôi, tuổi tác chỉ là một con số. Tạ ơn Chúa, chúng tôi đã được ban phước có 2 đứa con”, cô nói.
Người phụ nữ Malaysia cho biết chồng cô vẫn khỏe mạnh và có chế độ ăn uống lành mạnh. Mặc dù chồng không phải là người lãng mạn lắm, nhưng cô nói rằng tính cách thẳng thắn của ông ấy đã giữ cho cuộc hôn nhân của họ luôn êm ấm.
Cô nói thêm rằng việc vượt qua khoảng cách tuổi tác đòi hỏi sự thỏa hiệp từ phía cô ấy.
Che Zainun cho biết: “Với khoảng cách tuổi tác lớn như vậy, sở thích và lối sống của chúng tôi đương nhiên là khác nhau. Tôi chọn cách nhượng bộ nhiều hơn vì lợi ích của cuộc hôn nhân, đàn ông lớn tuổi thường có cái tôi rất lớn”.
Mặc dù bản thân có trải nghiệm tích cực, Che Zainun cho biết cô sẽ không khuyến khích người khác đi theo con đường tương tự, đặc biệt là khi kết hôn với những người đàn ông lớn tuổi đã ly hôn hoặc góa vợ.
“Một mối quan hệ như thế này đòi hỏi sự trưởng thành về mặt cảm xúc và khả năng phục hồi. Nếu thiếu điều đó, hôn nhân có thể không bền lâu. Hãy tìm một người trưởng thành, hòa hợp và không quá chênh lệch tuổi tác”, người phụ nữ cho biết thêm.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Chiều muộn ngày đầu tháng 6 ở xã Tây Phương, Nguyễn Diệu Linh, 32 tuổi, đứng trước hiên nhà nhìn ba đứa con đang chạy nhảy quanh không gian được ghép từ hai khối container cũ. Căn nhà rộng 110 m2, bốn phòng ngủ mở ra khu sinh hoạt chung, giúp vợ chồng cô có thể để mắt đến các con từ bất kỳ góc nào.
"Cùng với những đứa con, ngôi nhà là thành quả đáng tự hào của vợ chồng tôi sau 10 năm cưới nhau", Diệu Linh nói.
Diệu Linh và anh Đỗ Hữu Chính cưới nhau năm 2016, khi cả hai vừa tốt nghiệp đại học. Cuộc sống những năm đầu trôi qua êm đềm cho đến khi con gái đầu lòng được chẩn đoán mắc ung thư võng mạc khi mới 17 tháng tuổi, đầu năm 2019.
Linh quyết định nghỉ việc để chạy chữa cho con. Mọi chi phí sinh hoạt, thuốc men lúc đều dồn lên đồng lương chưa tới 10 triệu đồng của anh Chính. Giai đoạn đó người vợ phát hiện mang thai bé thứ hai.
Linh vốn là người bẩm sinh đã có một quả thận và hai tử cung. Bác sĩ cảnh báo cô rất khó thụ thai, nếu có cũng phải đối mặt với nhiều rủi ro sức khỏe. Khi cô định đình chỉ thai kỳ, anh Chính động viên: "Con đến là phúc. Khó khăn ra sao, vợ chồng mình sẽ cùng nhau gánh vác".
Những ngày tháng sau đó, phía trước Linh vác bụng bầu, sau lưng cõng theo con gái gần 2 tuổi lả đi vì truyền hóa chất. "Có hôm sát giờ truyền mà chờ thang máy lâu quá, tôi cõng con leo bộ bốn tầng lầu, tay xách vali. Giờ nghĩ lại chẳng hiểu sao ngày đó mình vượt qua được", chị kể.
Để gồng gánh gia đình, anh Chính làm việc từ sáng đến đêm nhưng không thể cáng đáng nổi. Tiền thuốc của con và sinh hoạt phí phải nhờ nội, ngoại hỗ trợ. Tiền nhà trọ khất vài tháng mới trả. "Tôi nghĩ nếu cứ đi làm thuê sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi tình cảnh này", Chính nói.
Giữa năm 2019 anh quyết định nghỉ việc, vay 50 triệu đồng khởi nghiệp cùng bạn. Song do chọn sản phẩm ngách và mất nhiều thời gian tiếp cận khách hàng, anh mất trắng tiền vốn.
Cuối năm đó, con gái tạm ổn sau 6 đợt hóa trị, bé thứ hai cũng vừa chào đời. Dịch Covid ập đến, cả nhà bốn người dắt nhau về quê nương nhờ bố mẹ.
Những ngày đầu giãn cách, nhu cầu mua sắm online bùng nổ. Vợ chồng Linh chớp thời cơ, bán từ trang sức bạc đến quần áo, cây cảnh, đồ nội thất. Ngày nào vợ chồng cũng làm việc từ 6h sáng đến 2-3h đêm để chốt đơn, đóng hàng. "Mỗi ngày tôi phải trả lời hàng nghìn tin nhắn, mười đầu ngón tay tê dại", Linh kể.
Công việc thuận lợi giúp họ trả hết nợ. Nhưng sóng gió lại ập tới. Năm 2021, bố Linh, ông Nguyễn Văn Nội, phát hiện ung thư phổi di căn, tiên lượng sống chỉ tính bằng tháng. Nhà ngoại neo người, không có ai trợ giúp được. Anh Chính mang theo máy tính vào viện vừa làm việc, vừa chăm bố để vợ yên tâm ở nhà chăm con.
Phép màu xuất hiện khi ông Nội hợp thuốc, nhưng chi phí tới 30 triệu đồng mỗi tháng. Ông tính bán nửa mảnh đất đang ở để chữa bệnh nhưng người con rể gạt đi. "Bố cứ yên tâm chữa trị. Nếu phải bán sẽ bán đất của chúng con", anh Chính nói.
Đầu năm 2024, Linh tách ra bán quần áo nhưng thiếu kỹ năng quản lý, cuối năm cô gánh khoản nợ hơn 100 triệu đồng. Cô nhắn tin báo nợ cho chồng nhưng không thấy hồi âm. Tối về, chồng đã nấu cơm dọn sẵn. Ăn xong, anh rủ vợ đi dạo. Cả hai đi rất lâu trong im lặng, cho đến khi Chính dừng bước, giọng chùng xuống: "Anh cũng thất bại rồi".
Do mở rộng quá nhanh, mọi thứ tuột khỏi tầm kiểm soát của anh. Hàng ngoại kẹt biên, hàng nội kém chất lượng. Họ kinh doanh theo xu hướng, nhiều món đồ lỗi mốt sau một mùa. Vốn liếng hết sạch.
"Lúc đó hai vợ chồng chỉ biết nhìn nhau cười. Tiền hết nhưng mình có thêm bài học", Linh nói.
Trong lúc khó khăn đó, họ đón thêm đứa con thứ ba. Nhà đông người, các con dần lớn, họ không thể sống mãi trong ngôi nhà chật chội của cha mẹ cùng với hai người bác độc thân. Tài chính eo hẹp, lại phải giữ một khoản dự phòng rủi ro y tế khi bố chồng vừa phát hiện suy tim, còn bố vợ đang điều trị ung thư.
Anh Chính nảy ra ý tưởng làm nhà bằng container để ra ở riêng.
Ngày chồng mang hai chiếc container về, Linh sốc. "Chúng giống như hai khối sắt vụn, móp méo trên bãi đất trống không", cô kể.
Họ tìm khắp xã không được nhóm thợ xây hay xưởng cơ khí nào chịu nhận thi công. Đang lúc thất nghiệp, Chính cùng với bố đẻ và anh rể, bắt tay tự làm. Giữa ngày hè oi bức năm 2025, ba người cặm cụi cưa cắt lớp vỏ, hàn từng khung thép, lắp lan can, lợp mái nhà. Họ tự mày mò đi đường nước, kéo điện, dựng cả cột chống sét.
Sau bốn tháng, ngôi nhà thành hình. Hai thùng container xếp song song chia thành bốn phòng ngủ, khoảng trống ở giữa lợp tôn, ốp nhựa làm phòng khách và bếp. Để chống nóng, tất cả các phòng đều được trang bị điều hòa. Tổng chi phí hoàn thiện 300 triệu đồng, trong đó 200 triệu tiền vật tư, còn lại là nội thất.
Trong quá trình làm nhà, vợ chồng Linh quyết định khởi nghiệp lần thứ ba. Họ tìm kiếm nguồn hàng, buôn bán trở lại để duy trì thu nhập. Việc giải quyết xong bài toán an cư từ tháng 9/2025 trở thành điểm tựa để cặp vợ chồng dồn sức vực dậy sự nghiệp.
Những ngày hè tháng 6 năm nay, Linh và Chính đi khắp nơi khảo sát các xưởng để đặt gia công thương hiệu đồ nữ mặc nhà phân khúc cao cấp. Họ cũng đang lên kế hoạch dựng thêm kho hàng ngay cạnh nhà container để thuận tiện lưu trữ và quản lý công việc kinh doanh.
"Sau 10 năm đi qua bệnh tật, nợ nần và những lần trắng tay, chúng tôi hiểu chỉ cần gia đình còn bên nhau thì việc gì cũng có cách làm lại", bà mẹ ba con nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Chiều 14/5, Nguyễn Thiên Kiệt Anh, 19 tuổi, ở xã Đan Phượng cùng bạn dạo hồ Gươm, "săn" ảnh hàng chục con vạc đậu trên cành cây sát mặt nước. "Đây là lần đầu tôi thấy nhiều loài chim hoang dã chao liệng cùng lúc ở hồ Gươm như vậy", Kiệt Anh nói.
Theo Kiệt Anh, quần thể chim khoảng vài trăm cá thể gồm cò xanh, diệc, vạc xuất hiện tại hồ Gươm từ đầu tháng 5. Chúng hoạt động từ sáng sớm đến chiều muộn, chủ yếu làm tổ trên các tán cây khu vực đền Ngọc Sơn và một số cụm cây xanh ven hồ.
Đại diện Ban Quản lý hồ Hoàn Kiếm và Phố cổ Hà Nội cho biết chim hoang dã đã về đây cư trú vài năm nay. Theo quan sát của Ban, năm nay lượng chim nhiều hơn hẳn, tạo nên cảnh quan độc đáo. Đàn chim cư trú tại đây sẽ được bảo vệ an toàn bởi quy định cấm săn bắn và có lực lượng tuần tra quanh hồ.
Bầy chim tỏ ra dạn người, không hoảng sợ khi có ai đó đến gần. Nhiều thời điểm, chúng đậu yên trên cành cây hoặc có màn săn mồi chớp nhoáng khiến người xem thích thú. Các tán lá rậm rạp trên đảo Ngọc là nơi đàn chim nghỉ ngơi, rỉa lông và nuôi con.
Gần một tuần qua, ông Lê Hiển, 74 tuổi, ở phố Hàng Điếu, phường Hoàn Kiếm duy trì thói quen tập thể dục rồi ngồi nghỉ, ngắm đàn chim. Sống ở phố cổ từ nhỏ, ông nói ngày trước khu vực này chưa từng thấy cò, vạc xuất hiện. Chúng mới về khoảng hai năm trở lại đây. "Năm ngoái chim chỉ tập trung một số con quanh đền Ngọc Sơn, nhưng năm nay tỏa ra khắp mặt hồ săn mồi mỗi sáng", ông nói.
Khu vực ngã ba Lê Thái Tổ - Hàng Trống ghi nhận mật độ chim hoang dã về làm tổ nhiều nhất. Tuy nhiên, sự xuất hiện của đàn chim khiến lối đi bộ ven hồ xuất hiện nhiều vết phân.
Ông Thanh Tùng, 57 tuổi, thợ ảnh 10 năm qua ở hồ Gươm chung ý kiến với ông Hiển. Từ hè năm 2025 một số cá thể cò, vạc đã về sinh sản trên các tán cây dọc bờ hồ. Theo ông Tùng, nguyên nhân chim tập trung đông do có quy định cấm săn bắn và nguồn thức ăn dồi dào từ hoạt động thả cá phóng sinh của người dân.
Chuyên gia sinh thái Nguyễn Hoàng Hào từ Viện Điều tra Quy hoạch rừng, Thư ký Hội Nghiên cứu và Bảo tồn chim hoang dã Việt Nam, cho biết thông thường từ tháng 9 đến tháng 4 năm sau là mùa di cư. Riêng cò, vạc thường di chuyển giữa các vùng sinh thái nội địa để kiếm ăn.
Ông Hào phân tích, các vùng đất ngập nước, bãi bồi ven sông Hồng đang bị thu hẹp hoặc phá vỡ hệ sinh thái, khiến chim mất nơi cư trú và phải di chuyển vào trung tâm thành phố. "Hồ Gươm trở thành khu vực sinh sống thích hợp trong bối cảnh các vùng sinh cảnh tự nhiên bị tác động", ông Hào nói.
Dù có nguồn thức ăn ổn định, chuyên gia chỉ ra bờ hồ Gươm đa phần là kè bê tông, thiếu diện tích đất bãi để chim hạ cánh, đỗ nghỉ. Về lâu dài, ông Hào cho rằng cần thiết lập các khu sinh cảnh quanh thành phố và vùng lân cận để chim có nơi trú ngụ bền vững, đồng thời chuyển đổi sang nông nghiệp xanh ở ngoại thành để đảm bảo môi trường sống đa dạng sinh học.
Tin Gốc: Vnexpress

Bệnh nhân thường ngủ sâu ngay khi đang đi bộ hoặc làm việc, sau đó tỉnh dậy trong tình trạng mất ký ức, ảo giác và suy nhược. Cơn buồn ngủ kéo dài từ một ngày đến gần một tuần, khiến người bệnh lảo đảo, khó nói và mất phương hướng. Hiện tượng này xuất hiện ở mọi lứa tuổi và cả động vật. Cư dân địa phương cho biết các cơn buồn ngủ thường xuất hiện theo đợt, phổ biến lúc tuyết tan và thay đổi theo hướng gió.
Bà Lyubov Bilkova, một người từng trải qua 8 cơn buồn ngủ, kể với đài truyền hình Vesti (Nga): "Người bệnh lờ đờ như say xỉn, có thể ngủ thiếp ngay lúc đang trò chuyện".
Căn bệnh không trôi qua vô hại sau khi người dân tỉnh dậy. Các báo cáo y khoa ghi nhận nhiều trẻ em tại Kalachi mắc chứng bệnh não nhiễm độc. Ở người trưởng thành, tỷ lệ đột quỵ và thiếu máu não cục bộ tăng cao. Đặc biệt, nghiên cứu tâm lý chỉ ra hơn 90% nạn nhân có sự thay đổi về hành vi, thường xuyên cáu gắt và hung hăng do hệ thần kinh trung ương bị tổn thương bởi hóa chất.
Khi đó, các chuyên gia y tế loại trừ khả năng mắc chứng ngủ châu Phi do virus hay vi khuẩn. Các giả thuyết tập trung vào tàn dư ngành công nghiệp hạt nhân thời Liên Xô, do làng Kalachi nằm cạnh Krasnogorsk - thị trấn từng khai thác quặng uranium. Dù mỏ đóng cửa từ cuối thập niên 1980, cư dân cho rằng khu mỏ bỏ hoang gây hậu quả sức khỏe.
Ông Artem Grigoriev, Trưởng bộ phận nghiên cứu Viện An toàn Bức xạ thuộc Trung tâm Hạt nhân Quốc gia Kazakhstan, cho biết: "Nồng độ radon - một loại khí phóng xạ không màu, không mùi, được hình thành do sự phân hủy urani trong đất, nước và đá - tại đây cao gấp 4-5 lần bình thường, có thể xuất phát từ các mỏ quặng uranium lân cận".
Năm 2015, đại diện chính phủ Kazakhstan công bố sự tích tụ khí carbon monoxide (CO) và hydrocarbon từ các mỏ cũ làm sụt giảm nồng độ oxy trong không khí, gây ra bệnh buồn ngủ. Sau kết luận này, chính quyền tổ chức sơ tán phần lớn cư dân, khu vực này chính thức đóng cửa từ năm 2015.
Tuy nhiên, đến năm 2020, tiến sĩ Byron Crape cùng các cộng sự tại Đại học Nazarbayev (Kazakhstan) đưa ra kết quả nghiên cứu mới, bác bỏ giả thuyết ngộ độc khí CO. Khảo sát hơn 200 cư dân cho thấy toàn bộ người bệnh dùng chung nguồn nước từ một nhà cung cấp.
Tiến sĩ Crape cho biết hóa chất quân sự chôn dưới hầm mỏ cũ đã rò rỉ vào mạch nước ngầm. Nồng độ hóa chất hấp thụ khác nhau quyết định thời gian và tần suất ngủ của mỗi người. Giả thuyết này lý giải việc đàn gia súc uống nước sông hoàn toàn khỏe mạnh, trong khi vật nuôi uống nước máy lại ngủ dài. Hiện tượng chỉ xảy ra vào mùa đông do loại hóa chất này phân hủy khi nhiệt độ nước trên 1 độ C.
Về đích danh loại hóa chất, nhóm nghiên cứu cho biết hiện chưa thể gọi tên chính xác. Nguyên nhân là các hầm mỏ thời Liên Xô đã xuống cấp trầm trọng, có nguy cơ sụp đổ cao, khiến việc lấy mẫu trực tiếp từ các thùng chứa dưới lòng đất gặp nguy hiểm. Nhóm chuyên gia hiện phải sử dụng các phương pháp mô hình hóa và thiết bị bay không người lái để tiếp cận.
Từ năm 2016 đến nay, khu vực này không ghi nhận thêm ca bệnh mới. Nhóm nghiên cứu giả định các thùng chứa hóa chất đã rò rỉ hết nên không còn gây ô nhiễm nguồn nước.
Hiện tại, 124 gia đình vẫn bám trụ lại quê hương, sống giữa những dãy chung cư bỏ hoang và tàn tích của khu mỏ cũ. Nhịp sống của họ dần ổn định với công việc đồng áng và chăn nuôi gia súc, dù khu vực này nay chỉ còn là một "thị trấn ma" giữa thảo nguyên Kazakhstan.
Tin Gốc: Vnexpress

