Chồng tăng ca liên tục song lương không đổi, tôi phát hiện sự thật đau lòng

Chồng tăng ca liên tục song lương không đổi, tôi phát hiện sự thật đau lòng

Nếu ai hỏi tôi dấu hiệu nào khiến một người vợ bắt đầu nghi ngờ chồng ngoại tình, tôi sẽ không nói về mùi nước hoa lạ, vết son trên cổ áo hay những cuộc gọi bất thường. Với tôi, tất cả bắt đầu từ những chuyến “công tác đột xuất” lúc nửa đêm của chồng.

Chồng tôi làm trong ngành vật tư phòng cháy chữa cháy, công việc không quá bận rộn. Thi thoảng anh cũng phải đi công tác nhưng đều là những chuyến đi có kế hoạch và có sự chuẩn bị từ trước.

Đôi lúc, anh được tăng cường để xử lý sự cố ngoài giờ cho khách hàng nhưng không quá thường xuyên. Tôi chưa bao giờ cằn nhằn vì điều đó.

Nhưng khoảng mấy tháng trở lại đây, mọi thứ dần thay đổi. Anh liên tục báo phải tăng ca, đi công tác, họp đột xuất. Có tuần, anh chỉ ăn ở nhà 3-4 bữa vì “bận đi gặp gỡ khách hàng”. Không ít lần, vừa ăn cơm xong, nghe điện thoại reo, anh vội vàng thay quần áo rồi nói: “Có sự cố phát sinh, anh phải đi ngay”.

Thời gian đầu, tôi thương chồng vất vả, chỉ biết dặn anh lái xe cẩn thận. Nhưng lâu dần, tôi nhận ra những bất thường. Anh bận rộn hơn, đi công tác nhiều hơn, tăng ca, gặp gỡ khách hàng nhiều nhưng thu nhập chẳng khá hơn. Trái lại, tiền lương mang về còn ít hơn trước một chút.

Khi tôi hỏi, anh thở dài bảo, công ty đang khó khăn, cắt giảm lương, thưởng. Nếu không chịu tăng ca thì thu nhập còn thấp hơn nữa.

Nghe cũng có lý nên tôi không hỏi thêm. Tôi cố gắng chi tiêu hợp lý để chồng không cảm thấy áp lực về kinh tế. Cho đến một đêm, gần 23h, khi hai con đã ngủ say, anh bỗng tất tả chuẩn bị vali. Anh nói phải đi công tác gấp.

Tôi sững người bởi đã gần nửa đêm, có chuyến công tác nào lại xuất phát vào giờ ấy? Thấy tôi ngạc nhiên, anh cười gượng rồi giải thích khách hàng ở tỉnh gặp sự cố, cần xử lý ngay. Tôi miễn cưỡng gật đầu nhưng trong lòng cảm thấy khó tin.

Sự tò mò khiến tôi không kìm được mà âm thầm nhắn tin hỏi đồng nghiệp của anh. Câu trả lời khiến tôi chết lặng. Không có sự cố nào phát sinh đòi hỏi chồng tôi phải đi gấp như vậy.

Tôi bắt đầu mất ngủ nhiều đêm và để ý nhiều hơn đến những thay đổi của chồng. Mỗi lần anh tăng ca, tôi gọi điện thoại thì gần như anh không nghe máy mà chỉ nhắn rất ngắn gọn: “Chồng đang họp”, “Chồng đang bận” , “Nay chồng về muộn”.

Lạ nhất là mỗi lần trở về, anh không có vẻ mệt mỏi như một người vừa làm việc nhiều giờ liền. Tâm trạng của anh dường như rất tốt.

Những thay đổi của anh buộc tôi nghĩ đến tình huống xấu nhất: Anh có người phụ nữ khác.

Tôi bí mật đặt định vị ở xe của chồng và nhận ra sự thật đau lòng. Những buổi “tăng ca” ấy không diễn ra ở công ty. Những chuyến “công tác đột xuất” cũng không hề tồn tại. Hóa ra, anh thường xuyên đến 2-3 khách sạn quanh khu vực gần công ty. Nhân tình của anh là một cô gái trẻ, vào công ty thực tập từ đầu năm.

Tôi uất nghẹn khi biết, người chồng mà tôi vẫn tin tưởng đã dùng khoảng thời gian ngoài giờ làm việc để ở bên một người phụ nữ khác. “Làm thêm giờ”, “đi công tác”, “họp khách hàng” trở thành những chiếc bình phong hoàn hảo của anh.

Cứ nghĩ mỗi lần nhắc chồng ăn tối đầy đủ khi tăng ca, mỗi lần dỗ con ngủ với lý do “bố bận kiếm tiền cho gia đình”, tôi lại thấy quặn lòng.

Tôi từng thấy day dứt khi có lần không giữ được bình tĩnh, nghi ngờ anh. Anh liền trách ngược: “Anh vất vả như vậy chẳng phải để gia đình mình có cuộc sống tốt hơn sao? Nếu em kiếm đủ tiền nuôi cả nhà thì anh cũng muốn ở nhà với mẹ con em mỗi ngày”.

Tôi âm thầm theo dõi một thời gian và nghĩ ra rất nhiều kịch bản vạch rõ sự dối trá mà chồng che giấu. Tôi đã định thuê người đến khách sạn “bắt tận tay day tận mặt”, nhưng rồi tôi nghĩ, nếu không giữ được bình tĩnh, tôi có thể có những hành vi đi quá giới hạn pháp luật cho phép.

Sau khi suy nghĩ rất nhiều, tôi quyết định thu thập chứng cứ rồi đặt trước mặt chồng ngay khi anh lại nói cần đi xử lý công việc phát sinh. Chồng tái mặt. Anh không ngờ, một phụ nữ làm văn phòng rồi suốt ngày quanh quẩn ở nhà nội trợ lại biết cách dùng định vị, thuê người theo dõi anh như vậy. Chẳng còn gì để chối cãi, anh đành quỳ gối xin tôi tha thứ.

Sự việc kéo dài quá lâu, tôi từng mong anh quay đầu. Nhưng chờ đợi mãi, tôi vẫn phải là người nói ra sự thực đau lòng ấy. Bây giờ, trong tôi, tình yêu như đã mất, chỉ còn lại niềm đau chua xót.

Nếu tôi không để ý chuyện thu nhập và nếu không có chuyến “công tác” lúc 23h đêm hôm ấy, có lẽ đến bây giờ tôi vẫn tin chồng mình là người đàn ông chăm chỉ nhất thế gian.

Suốt một thời gian dài, tôi đã thật lòng thương một người đang dùng chính sự tin tưởng của vợ để che giấu sự phản bội. Lúc này, tôi nên làm thế nào?

Tin Gốc: Dân Trí