Có người nhắn tin thêm lần nữa hỏi thẳng cho rõ ràng, có người chọn im luôn cho nhẹ đầu.
Dương Nhật (25 tuổi, TP.HCM) nói khi nhắn tin mà chưa được phản hồi, thay vì suy nghĩ tiêu cực thì hãy dành thời gian đó làm việc khác như xem phim, học bài hoặc xử cho xong đống việc.
“Chưa trả lời không đồng nghĩa với việc bị phớt lờ. Làm sao để biết lý do người khác không trả lời? Đơn giản nhất là hãy hỏi thẳng”, Nhật nói.
Anh chia sẻ bản thân từng là người rất ngại đặt câu hỏi trong công việc, tình cảm và cuộc sống, thường tự suy đoán tiêu cực và tự xử lý mọi thứ.
Sau một khoảng thời gian thay đổi, anh dần trở nên cởi mở và chủ động hơn.
“Muốn biết thì hãy hỏi, muốn có thì hãy xin, nhiều khi bạn sẽ nhận được câu trả lời rõ ràng hơn mình nghĩ”, Nhật chia sẻ.
Bảo Ngọc (22 tuổi, TP.HCM) hiểu cảm giác chờ tin nhắn mãi không được trả lời, cũng như việc đôi khi người khác quá bận nên không thể trả lời liền.
“Có những lúc mình gần như không cầm được điện thoại khi đi làm, nên dù muốn trả lời tin nhắn ngay cũng không làm được”, cô nói.
Mỹ Ngân (23 tuổi, TP.HCM) nói khi người khác không trả lời tin nhắn, cô cũng chả suy nghĩ quá nhiều.
“Có thể họ bận, cũng có thể là chưa quan trọng để trả lời, hoặc nhiều lý do khác nữa. Mình cũng từng như vậy với người khác nên hiểu mà”, Ngân nói.
Ngân cho rằng thay vì cố suy diễn hay chờ đợi, cứ để mọi chuyện tự nhiên trôi qua là được.
Ngọc Trang (26 tuổi, TP.HCM) nói nhắn tin mà người ta không trả lời, không nhất thiết phải bận tâm là họ đang bận hay cố tình im lặng. Quan trọng là mình còn muốn quan tâm nữa hay không thôi.
Trang nói cũng không cần phải nhắn hỏi kiểu “sao không trả lời?”, vì điều đó đôi khi không cần thiết và có thể khiến cả hai bên đều khó xử. Người ta muốn nhắn lại thì đã nhắn rồi.
Còn Huyền Linh (24 tuổi, TP.HCM) nói thẳng không có chuyện bận quá không trả lời được, mà đôi khi đơn giản là do mình không đủ ưu tiên trong mắt người ta hoặc công việc, tin nhắn chưa đủ quan trọng để trả lời ngay.
“Với người mình không thích, mình cũng từng như vậy nên mình hiểu. Còn nếu thật sự thích ai đó, người ta sẽ khác liền”, Linh nói.
Theo Linh, thay vì ngồi chờ dài cổ hay suy diễn nhiều, tốt hơn là mặc kệ và tìm người thật sự trân trọng mình. Còn nếu tin nhắn quan trọng quá, thì gọi điện luôn cho khỏi chờ đợi.

Đau khớp gối là một bệnh lý có thể gặp ở mọi lứa tuổi, mức độ nghiêm trọng ở mỗi người khác nhau.
Thông thường đau khớp gối do tình trạng thoái hóa khớp bởi đây là quá trình lão hóa tự nhiên của cơ thể gây ra tổn thương sụn và xương dưới sụn đầu gối, làm giảm thiểu lượng dịch khớp, gây đau đầu gối.
Tuy nhiên đau khớp gối còn có thể do tai nạn sinh hoạt hoặc tập thể thao sai cách. Tình trạng đau khớp gối do chấn thương nếu ngã, va đập… khiến xương bánh chè bị trật khỏi vị trí ban đầu dẫn đến sưng đau cũng rất hay gặp.
Ghi nhận cho thấy, đau khớp gối còn do thói quan sinh hoạt không khoa học, lười vận động, ngồi lâu một chỗ, thói quen hay ngồi xổm… làm tăng nguy cơ đau đầu gối kéo dài.
Các bệnh lý như: Viêm khớp dạng thấp bệnh gout… cũng có thể dẫn đến tình trạng đau khớp gối. Khi tổn thương màng hoạt dịch, sụn khớp và đầu xương dưới sụn, gây ra đau nhức, cứng khớp gối.
Mặt khác bệnh gout chính là rối loạn chuyển hóa tăng axit uric trong máu gây ra chèn ép dây thần kinh cảm giác trong các khớp chân, trong đó có khớp đầu gối.
Đôi khi khớp gối có thể bị nhiễm trùng, dẫn đến sưng, đau và đỏ. Viêm khớp nhiễm trùng thường xảy ra với sốt và thường không có chấn thương trước khi bắt đầu đau. Viêm khớp nhiễm trùng có thể nhanh chóng gây ra tổn thương rộng rãi cho sụn đầu gối. Nếu bị đau đầu gối kèm theo bất kỳ triệu chứng nào của bệnh viêm khớp nhiễm trùng, hãy đến gặp bác sĩ ngay lập tức.
Khớp gối cần vận động ở mức hợp lý để duy trì sự linh hoạt. Khi đi bộ nhẹ nhàng, dịch khớp được lưu thông tốt hơn, giúp bôi trơn bề mặt sụn và giảm cảm giác cứng khớp, đặc biệt sau khi ngồi lâu hoặc mới ngủ dậy.
Đi bộ còn giúp tăng cường sức mạnh của các nhóm cơ xung quanh đầu gối như cơ đùi trước, cơ đùi sau và cơ hông. Những nhóm cơ này giúp nâng đỡ khớp, giảm áp lực trực tiếp lên đầu gối khi đứng, leo cầu thang.
Hiện chưa có bằng chứng cho thấy tất cả người bị đau khớp gối đều bắt buộc phải đi bộ mỗi ngày. Điều quan trọng hơn là duy trì vận động đều đặn ở mức phù hợp với thể trạng.
Một nghiên cứu đăng trên chuyên san Journal of Orthopaedic Surgery and Research cho thấy các hình thức tập luyện aerobic, chẳng hạn đi bộ, bơi lội hay đạp xe, có thể giúp cải thiện cơn đau và chức năng vận động ở người bị thoái hóa khớp gối. Điều này cho thấy lợi ích đến từ việc vận động hợp lý và đều đặn, chứ không phải cố gắng đi thật nhiều mỗi ngày.
Nếu cơn đau ở mức nhẹ, đầu gối không bị sưng và người mắc vẫn đi lại bình thường thì có thể duy trì thói quen đi bộ mỗi ngày. Những người bị cứng khớp sau khi ngồi lâu hoặc thoái hóa khớp gối giai đoạn sớm thường có thể đi bộ khoảng 20 - 30 phút/ngày với tốc độ vừa phải. Khi mới bắt đầu tập, hãy chia nhỏ thành nhiều lần trong ngày để giảm áp lực lên khớp.
Để xác định mức đi bộ phù hợp, mọi người hãy chú ý đến cảm giác sau khi đi. Mức đi phù hợp là cảm giác đau ở đầu gối không tăng lên, cảm giác khó chịu biến mất nhanh chóng sau khi nghỉ ngơi.
Trong một số trường hợp, người bị đau đầu gối không nên cố đi bộ mỗi ngày. Cụ thể, nếu đầu gối bị sưng nhiều, đau dữ dội khi chịu lực hoặc có cảm giác lỏng khớp, người bệnh không nên cố gắng tiếp tục đi bộ.
Tốt hơn hết, trước khi đi bộ hay luyện tập cần tham khảo ý kiến của bác sĩ để được hướng dẫn phương pháp và xây dựng chế độ luyện tập phù hợp, nếu không sẽ làm tăng nguy cơ thoái hóa khớp gối hoặc trầm trọng thêm tình trạng bệnh lý này.
Tùy từng trường hợp mà bác sĩ sẽ có chỉ định phù hợp. Việc chẩn đoán tìm đúng nguyên nhân sẽ giúp các bác sĩ lựa chọn điều trị phù hợp.
Người bệnh có thể được chỉ định uống thuốc như thuốc giảm đau (paracetamol, acetaminophen); thuốc kháng viêm giảm đau không steroid (aspirin, diclofenac, ibuprofen, naproxen) để giúp giảm đau và điều trị các tình trạng gây đau đầu gối như viêm khớp dạng thấp hoặc bệnh gout.
Vật lý trị liệu có thể sẽ được tiến hành nhằm tăng cường các cơ xung quanh đầu gối sẽ giúp ổn định hơn. Nếu bệnh nhân đang vận động hoặc luyện tập một môn thể thao, có thể cần các bài tập để điều chỉnh kiểu chuyển động có thể ảnh hưởng đến đầu gối và thiết lập kỹ thuật tốt trong khi chơi thể thao hoặc hoạt động. Các bài tập để cải thiện tính linh hoạt và thăng bằng cũng rất quan trọng.
Trong những điều kiện nhất định, các loại đệm khác nhau có thể được sử dụng để giúp bảo vệ và nâng đỡ khớp gối.
Ngoài ra, nếu đầu gối bị cứng khớp, khó co duỗi, đau sau chấn thương hoặc xuất hiện tình trạng đỏ nóng quanh khớp thì nên đi khám sớm. Đây có thể là dấu hiệu của rách sụn chêm, tổn thương dây chằng, viêm khớp hoặc những vấn đề cần được bác sĩ đánh giá. Trong những trường hợp này, việc cố gắng đi bộ mỗi ngày có thể khiến tình trạng nghiêm trọng hơn, theo Medical News Today.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Nữ giám đốc 9X tuyển người khuyết tật: Nhìn rõ năng lực họ có, không nhìn cái họ thiếu

Cô gái 9X ấy đã khai trương Limart Zero Waste đầu tiên tại TP.HCM năm 2019 với hai mục tiêu rõ ràng: giảm rác thải nhựa, và tạo việc làm cho người khuyết tật, trả lương hằng tháng từ 7-12 triệu đồng/người/tháng tùy kỹ năng và vị trí.
Trò chuyện cùng Tuổi Trẻ, chị Hằng chia sẻ: "Chọn tuyển dụng người khuyết tật, tôi muốn tái định nghĩa năng lực của họ. Tôi nhìn thấy ở họ nguồn lực bị lãng quên".
* Hành trình chị đang đi đã bắt đầu thế nào?
- Khó khăn nhất không phải ở kỹ thuật mà là niềm tin. Ngay gia đình có khi cũng không tin con em mình có thể làm ra sản phẩm thời trang cao cấp. Chúng tôi bắt đầu trong một căn xưởng nhỏ, ngôn ngữ là ánh mắt và ký hiệu vụng về.
Có ngày chúng tôi hỏng hàng chục mét vải tái chế, thùng hàng lỗi ngổn ngang. Nhưng hành trình đó không phải tôi giúp họ, mà là chúng tôi cùng nhau tìm hướng đi.
* Câu chuyện nào khiến chị nhớ mãi khi làm việc với các nhân viên đặc biệt ấy?
- Thực lòng tôi từng nghĩ mình phải vất vả hơn nhiều, rằng mình sẽ bảo bọc, che chở họ. Tôi có lo lắng về hiệu suất và khả năng giao tiếp, một kiểu định kiến mang tên "sự thương hại kín đáo" song tôi đã bất ngờ bởi chính sự nỗ lực của các bạn.
Họ không cần sự thương hại, chỉ cần công bằng. Các bạn khiếm thính tại dự án Limloop của công ty có khả năng tập trung cao độ mà ngay cả người nghe bình thường khó lòng đạt được.
Tôi nhớ mãi bạn nhân viên khiếm thính ngày đầu đến xưởng luôn cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào ai. Sau sáu tháng, thấy khách hàng tỏ ra thích thú khi cầm trên tay chiếc túi do bạn ấy tạo ra, bạn đã dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với tôi bạn rất vui và tự tin để sáng tạo nhiều hơn nữa. Câu nói đó tiếp thêm động lực để tôi biết mình đang đi đúng hướng.
* Liệu xã hội đang hiểu chưa đúng về năng lực của người khuyết tật?
- Xã hội thường nhìn vào cái họ thiếu thay vì cái họ có. Chúng ta gọi là người khuyết tật và đóng khung họ với những công việc đơn giản nhưng thực tế họ có thể là nghệ nhân, nhà thiết kế, chuyên viên kinh doanh xuất sắc nếu được cung cấp một hệ sinh thái hỗ trợ phù hợp.
Chúng ta cần văn hóa thấu cảm. Khi tạo ra một môi trường xóa bỏ rào cản, bạn sẽ nhận lại một đội ngũ tận hiến.
Tại Limloop và Limart, nhờ họ mà chúng tôi tối ưu hóa quy trình trực quan hóa, giúp mọi thứ trở nên đơn giản và hiệu quả hơn. Họ trân trọng công việc hơn bất cứ ai. Mỗi giờ ở xưởng là một giờ họ được sống rực rỡ nhất. Tinh thần trách nhiệm của họ không đến từ áp lực KPI mà là niềm tự hào về nghề nghiệp.
* Chị cho rằng rào cản của người khuyết tật đến từ đâu?
- Đáng buồn thay rào cản lớn nhất không phải là cơ sở vật chất mà từ các định kiến, có doanh nghiệp sợ rắc rối, sợ chi phí phát sinh. Với lao động khuyết tật, rào cản lớn nhất là sự tự ti tích tụ qua nhiều năm bị xã hội từ chối.
Đó còn là sự lệch pha trong giao tiếp. Người nghe thường mất kiên nhẫn khi phải lặp lại hoặc học cách dùng ký hiệu. Sự cô lập về mặt cảm xúc trong môi trường làm việc chính là rào cản vô hình khiến họ khó phát huy hết năng lực.
* Chị thấy chính sách hiện tại cho người khuyết tật cần thay đổi gì?
- Chúng ta đã có những bước tiến nhưng vẫn mang tính chất hỗ trợ hơn là thúc đẩy. Các chính sách hiện còn nặng thủ tục hành chính khiến doanh nghiệp ngại tiếp cận. Chúng ta cần chính sách ưu tiên cụ thể hơn như ưu đãi thuế hoặc ưu tiên mua sắm công cho các doanh nghiệp có tỉ lệ người khuyết tật cao. Đặc biệt, cần đầu tư mạnh vào giáo dục nghề nghiệp công nghệ cao cho người khuyết tật để họ bắt kịp kỷ nguyên số.
* Câu chuyện mà doanh nghiệp của chị đang áp dụng là gì?
- Chúng tôi xây dựng hệ sinh thái không rào cản. Không chỉ là lối đi cho người dùng xe lăn hay đèn tín hiệu cho người khiếm thính, chính sách linh hoạt cho người khiếm thị mà là xây dựng văn hóa tôn trọng sự khác biệt. Chúng tôi học ngôn ngữ của nhau, cùng nhau xây dựng một thế giới chung chứ không yêu cầu họ hòa nhập vào thế giới của người bình thường.
Tôi cho rằng với doanh nghiệp xin đừng bắt đầu vì trách nhiệm xã hội mà hãy bắt đầu vì bạn nhận thấy giá trị thực sự của người khuyết tật. Chỉ cần kiên nhẫn trong ba tháng đầu đào tạo, sau đó bạn sẽ có những nhân viên xuất sắc nhất mà bạn từng sở hữu. Đừng cho họ cá, hãy cho họ cần câu và một hồ nước công bằng để câu cá.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ẩn mình giữa dãy Himalaya hùng vĩ, ngôi làng Malana từ lâu đã được biết đến như một trong những cộng đồng bí ẩn và đặc biệt nhất thế giới. Nơi đây không chỉ thu hút du khách bởi cảnh sắc núi rừng hoang sơ, mà còn bởi những quy tắc kỳ lạ: người ngoài không được chạm vào người dân, và ngay cả việc mua bán cũng phải thực hiện theo cách "đặt tiền xuống đất".
Đầu tháng 6/2026, một đoạn video ghi lại trải nghiệm của nữ du khách Ấn Độ Tushika Agarwal tại Malana bất ngờ lan truyền mạnh trên mạng xã hội, thu hút gần 20 triệu lượt xem chỉ trong thời gian ngắn.
Điều đáng nói trong video, thay vì đưa tiền trực tiếp cho người bán, cô đặt tiền xuống mặt đất trước cửa hàng. Sau đó, chủ tiệm nhặt tiền lên và khi trả lại tiền thừa, họ cũng đặt xuống một bề mặt để khách tự lấy. Toàn bộ quá trình giao dịch diễn ra mà không có bất kỳ sự tiếp xúc trực tiếp nào giữa hai bên.
Hình thức mua bán này khiến nhiều người xem vừa tò mò vừa khó hiểu, đồng thời đặt ra câu hỏi về những quy tắc đặc biệt đang được duy trì trong ngôi làng biệt lập này.
Tushika cho biết cô cũng không được phép bước vào bên trong cửa hàng và phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy định của địa phương. Theo cô, Malana là một trong số ít cộng đồng tại Ấn Độ vẫn giữ được lối sống tách biệt, bảo tồn mạnh mẽ bản sắc, tín ngưỡng và các tập tục đã tồn tại hàng trăm năm.
Malana nằm trong thung lũng Parvati thuộc bang Himachal Pradesh, Ấn Độ, ở độ cao khoảng 2.650m so với mực nước biển. Bao quanh là những dãy núi cao, rừng rậm nguyên sinh và các hẻm núi sâu, ngôi làng gần như bị cô lập với thế giới bên ngoài trong nhiều thế kỷ.
Chính sự biệt lập về địa lý này đã giúp Malana bảo tồn gần như nguyên vẹn những phong tục cổ xưa, tạo nên một cộng đồng mang bản sắc riêng biệt, khác xa với phần còn lại của Ấn Độ hiện đại.
Không có trung tâm thương mại, không có khách sạn sang trọng hay các điểm du lịch hiện đại, Malana vẫn giữ nguyên hình ảnh của một ngôi làng truyền thống với những ngôi nhà đá cổ, đường đi nhỏ hẹp và nhịp sống chậm rãi.
Điểm đặc biệt nhất khiến Malana nổi tiếng chính là "luật không chạm". Theo quy định truyền thống, người ngoài tuyệt đối không được chạm vào cư dân địa phương, nhà cửa, đền thờ hoặc bất kỳ vật thể linh thiêng nào trong làng.
Trong đời sống tinh thần của người dân, vị thần Jamlu Devta được xem là đấng bảo hộ tối cao, người đặt ra luật lệ và bảo vệ cộng đồng. Mọi đền thờ, vật phẩm nghi lễ và khu vực linh thiêng đều được coi là thuộc quyền quản lý thiêng liêng của vị thần này.
Người dân tin rằng sự tiếp xúc của người ngoài có thể làm "mất đi sự thanh khiết" trong không gian tôn giáo và ảnh hưởng đến nghi lễ truyền thống. Vì vậy, quy định không chạm không chỉ là một tập tục xã hội, mà còn là nguyên tắc gắn liền với tín ngưỡng và bản sắc cộng đồng.
Không chỉ dừng lại ở việc không tiếp xúc với người dân, các quy định tại Malana còn mở rộng đến nhiều khía cạnh khác trong đời sống.
Du khách bị cấm chạm vào nhà ở, tường công trình, đền thờ, hiện vật tôn giáo và các khu vực được đánh dấu linh thiêng. Một số nơi còn có biển cảnh báo rõ ràng hoặc người dân trực tiếp nhắc nhở để tránh vi phạm.
Điều này khiến trải nghiệm du lịch tại Malana trở nên đặc biệt: mỗi hành động đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng, từ việc đứng ở đâu, đi theo lối nào, cho đến cách quan sát và tương tác với môi trường xung quanh.
Dù lượng khách du lịch ngày càng tăng trong những năm gần đây, cộng đồng địa phương vẫn duy trì nghiêm ngặt các quy tắc truyền thống như một phần không thể tách rời của đời sống văn hóa.
Khác với nhiều điểm du lịch dễ tiếp cận bằng ô tô, hành trình đến Malana đòi hỏi sự kiên nhẫn và thể lực. Du khách chỉ có thể di chuyển đến điểm dừng gần làng, sau đó tiếp tục đi bộ khoảng 4 km đường núi để vào khu dân cư.
Con đường dẫn vào làng uốn lượn giữa thung lũng Parvati, với cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ: rừng thông nguyên sinh, vách đá dựng đứng và những dòng suối chảy sâu dưới thung lũng. Đây cũng là một trong những lý do khiến Malana vẫn giữ được sự biệt lập tương đối cho đến ngày nay.
Mặc dù nổi tiếng với những quy định nghiêm ngặt, Malana không hoàn toàn đóng cửa với du khách. Xung quanh khu vực làng có một số nhà nghỉ nhỏ và homestay đơn giản, phục vụ những người muốn ở lại qua đêm.
Các quán ăn địa phương cũng cung cấp những món ăn truyền thống với thực đơn không quá đa dạng nhưng đủ để phục vụ nhu cầu cơ bản của khách du lịch. Tuy nhiên, trải nghiệm tại đây không hướng đến sự tiện nghi mà thiên về khám phá văn hóa và thiên nhiên.
Đến Malana, điều quan trọng nhất không phải là "check-in" hay chụp ảnh, mà là sự tôn trọng tuyệt đối đối với văn hóa địa phương. Du khách được yêu cầu đi theo lối chỉ dẫn, tuân thủ biển báo, xin phép trước khi chụp ảnh và tránh xâm nhập khu vực cấm.
Trải nghiệm tại đây vì thế mang đến một góc nhìn khác về du lịch: không chỉ là khám phá địa điểm mới, mà còn là sự học cách quan sát, lắng nghe và điều chỉnh hành vi để hòa hợp với cộng đồng bản địa.
Malana không chỉ là một ngôi làng trên bản đồ du lịch Ấn Độ, mà còn là minh chứng sống động cho việc một cộng đồng có thể gìn giữ bản sắc văn hóa của mình qua hàng thế kỷ, bất chấp sự thay đổi của thế giới bên ngoài.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

