Tôi năm nay 45 tuổi, giữ vị trí giám đốc điều hành của một công ty truyền thông tầm trung. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi là mẫu phụ nữ có tất cả. Tôi có sự nghiệp vững vàng, chồng hiền lành, hai con ngoan ngoãn, nhà cửa ổn định. Tôi cũng từng tin như vậy, cho đến khi chính mình bước lệch khỏi quỹ đạo mà bản thân đã mất hơn hai mươi năm để xây dựng.
Chồng tôi là người đàn ông không giỏi nói lời hoa mỹ. Anh ít khi khen tôi, cũng chẳng bao giờ tặng hoa vào những dịp đặc biệt. Nhưng anh là người dậy sớm nhất nhà, đưa con đi học, lo từng bữa cơm, từng hóa đơn điện nước.
Những năm tôi bắt đầu khởi nghiệp, anh chấp nhận lùi lại, chuyển sang làm công việc nhẹ nhàng hơn để có thời gian chăm sóc gia đình. Có những tháng tôi đi công tác liên tục, anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chưa từng than phiền.
Tôi vẫn nghĩ mình biết ơn anh. Nhưng có lẽ, tôi đã quen với sự hy sinh ấy đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Và rồi cuộc sống của tôi bị đảo lộn khi một người đàn ông trẻ xuất hiện, khi công ty tuyển thêm nhân sự cho một dự án lớn. Cậu ấy kém tôi đúng 20 tuổi, là kiểu người mà tôi từng nghĩ chỉ có trong phim: nhanh nhẹn, tinh tế, biết quan sát và đặc biệt… rất biết cách làm người khác cảm thấy mình được quan tâm.
Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn trong khuôn khổ công việc. Tôi là sếp, cậu là nhân viên. Nhưng cậu ấy luôn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chồng tôi cũng không để ý.
Một lần tôi ho nhẹ trong cuộc họp, chiều hôm đó trên bàn làm việc đã có sẵn một cốc trà gừng ấm. Tôi hỏi ai chuẩn bị, mọi người đều lắc đầu, chỉ có cậu cười rất nhẹ. Những lần tôi ở lại làm việc muộn, cậu luôn là người cuối cùng tắt đèn cùng tôi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe tôi, kể cả khi tôi chỉ vô tình than mệt.
Tôi không biết mọi thứ bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ buổi tối hôm đó, khi tôi uống quá chén trong một buổi tiếp khách. Tôi nhớ mình đã rất mệt. Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong xe và cậu ấy ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói rằng muốn đưa tôi về.
Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi nói mình chưa muốn về. Và cậu không hỏi thêm điều gì, chỉ im lặng lái xe.
Chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê mở xuyên đêm. Tôi đã nói rất nhiều, những điều mà tôi chưa từng nói với chồng, về áp lực công việc, sự cô đơn khi đứng ở vị trí cao và cảm giác mình phải luôn mạnh mẽ.
Cậu ấy không đưa ra lời khuyên, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhưng cách cậu nhìn tôi khiến tôi cảm thấy mình không phải là giám đốc, mà chỉ là một người phụ nữ đang mệt mỏi.
Đêm đó, khi chia tay, cậu ấy nắm tay tôi và tôi đã không rút tay lại.
Sau lần đó, mọi ranh giới dần bị xóa nhòa. Những tin nhắn ngoài giờ làm việc xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là công việc, sau đó là những câu hỏi rất đời thường: “Em thích kiểu tóc mới của chị?”, “Hôm nay chị mặc chiếc váy đẹp quá”… Những câu đó, tôi không nhận được từ chồng mình đã lâu.
Tôi biết mình đang đi sai đường. Mỗi lần nhìn thấy chồng đang lúi húi trong bếp, hay con gái ngồi học bài, tôi lại thấy nghẹn lại. Nhưng rồi chỉ cần điện thoại rung lên, một tin nhắn ngắn ngủi từ cậu ấy, tôi lại yếu lòng.
Cậu ấy chiều chuộng tôi theo cách mà một người phụ nữ trung niên khó có thể cưỡng lại. Cậu nhớ mọi sở thích của tôi, từ loại trà tôi hay uống đến bài nhạc tôi thích nghe. Có lần tôi vô tình nói thích một chiếc khăn lụa, vài ngày sau cậu ấy đã đặt nó trên bàn làm việc, chỉ nói đơn giản: “Em thấy hợp với chị”.
Tôi biết cậu đang cố gắng làm hài lòng tôi. Và tôi cũng biết, trong mối quan hệ này, tôi là người nắm quyền. Nhưng nghịch lý ở chỗ, chính tôi lại là người bị cuốn vào sâu hơn.
Chúng tôi bắt đầu vượt qua giới hạn vào một buổi chiều mưa. Văn phòng vắng người, chỉ còn lại chúng tôi. Tôi đã không đủ lý trí để dừng lại. Sau khoảnh khắc đó, cảm giác tội lỗi dâng lên rõ rệt. Cậu ấy ôm tôi, nói rằng sẽ luôn ở bên tôi, tôi xứng đáng được yêu thương nhiều hơn.
Tôi đã tin vào câu nói đó, dù trong sâu thẳm, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như vậy.
Năm tháng trôi qua trong một sự giằng xé liên tục. Ban ngày, tôi là một giám đốc nghiêm túc, một người mẹ, một người vợ. Ban đêm, tôi lại trở thành một người phụ nữ sống trong những cảm xúc lén lút.
Và rồi một ngày, tôi về nhà khi đã khuya.
Chồng tôi vẫn đang ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã có thêm nhiều nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Anh không hỏi tôi đi đâu, cũng không trách móc. Chỉ là khi tôi bước vào, anh nhìn tôi lâu hơn mọi khi, ánh mắt bình thản đến mức khiến tôi thấy sợ. Rồi anh hỏi một câu khiến tôi thót tim: “Em có hạnh phúc không?”.
Tôi nhớ đến những tin nhắn ngọt ngào, những ánh mắt chăm sóc, những khoảnh khắc khiến tim mình rung lên vì chàng trai trẻ kia. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhớ đến những đêm mất ngủ, những lần né tránh ánh nhìn của con, những cảm giác tội lỗi cứ âm ỉ như một vết thương không lành.
Tôi không trả lời được.
Chồng tôi gật đầu, như thể đã hiểu.
Anh đứng dậy, đi vào phòng, rồi mang ra một tập hồ sơ. Đó là toàn bộ giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, những thứ anh vẫn luôn quản lý suốt bao năm qua.
Anh đặt xuống trước mặt tôi. “Anh đã sống đủ lâu để hiểu, có những thứ giữ lại bằng trách nhiệm thì chỉ làm nhau mệt thêm. Nếu em thấy người khác là điều em muốn, anh sẽ không giữ”, chồng tôi nói.
Anh nói đã biết chuyện tôi có người khác, anh muốn trả lại toàn bộ tài sản để tôi toàn quyền quyết định. Chồng tôi cũng nói, anh sẵn sàng tha thứ nếu tôi thay đổi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chọn gia đình nhưng cuối cùng, tôi lại ký vào tờ đơn ly hôn. Không phải vì tôi yêu chàng trai trẻ kia nhiều hơn mà vì tôi biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn xứng đáng đứng trong ngôi nhà này với tư cách là một người vợ.
Tôi rời khỏi căn nhà quen thuộc, bỏ lại chồng và con cùng nỗi day dứt mà có lẽ tôi sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Người đàn ông trẻ kia vẫn ở bên tôi, khi tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân. Nhưng kỳ lạ thay, khi không còn ràng buộc, tôi lại không còn cảm thấy những điều từng khiến mình say mê nữa.
Và đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu câu hỏi của chồng mình tối hôm đó. Tôi có hạnh phúc không?
Câu trả lời hiện tại của tôi là không, và cái giá tôi phải trả là mất gia đình, danh dự và mãi mãi không thể hạnh phúc…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Sáng 2/4, UBND tỉnh Đồng Nai tổ chức “Lễ xuất khẩu chuối và thúc đẩy xuất khẩu nông sản tỉnh Đồng Nai năm 2026” tại ấp Cây Điều, xã Bàu Hàm. Sự kiện nhằm quảng bá các loại trái cây chủ lực, chất lượng cao của địa phương này, đồng thời, tạo nhịp cầu nối giữa nhà quản lý, nhà khoa học, doanh nghiệp và nông dân để cùng học hỏi, liên kết và mở rộng thị trường.
Tại sự kiện, có 7 doanh nghiệp xuất nhập khẩu chuối tươi với số lượng 11 container, tương đương 220 tấn chuối già Nam Mỹ, xuất khẩu sang các thị trường Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc.
Trồng chuối chất lượng cao để xuất khẩu
Bà Nguyễn Thị Hoàng - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai - cho biết, tỉnh hiện có 20.974 ha chuối, sản lượng trên 900.000 tấn/năm, năng suất bình quân khoảng 55 tấn/ha. Trong đó, khoảng 80% phục vụ xuất khẩu.
Chuối được trồng tập trung tại các địa phương như Bàu Hàm, Gia Kiệm, Thanh Sơn, Phú Vinh… và xuất khẩu chủ yếu sang các thị trường Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Malaysia, trong đó Trung Quốc là thị trường chính.
Sản xuất chuối tại Đồng Nai cũng đang dần chuyển sang hướng hiện đại. Nhiều vườn áp dụng tưới nhỏ giọt, quản lý dịch hại tổng hợp, giúp giảm chi phí đầu vào 10-15% và nâng chất lượng sản phẩm.
Nhờ áp dụng các kỹ thuật tiến bộ này, nông dân trồng chuối có thể thu lợi nhuận khoảng 350-400 triệu đồng/ha.
Ông Sầm A Sáng, nông dân trồng 2ha chuối ở xã Bàu Hàm cho biết, trồng chuối hiện nay phải tuân theo kỹ thuật, bón phân, phun thuốc đúng thời điểm. Nông dân phải thực hiện đúng quy trình thì doanh nghiệp mới thu mua ổn định, từ đó mới có thể yên tâm hơn về đầu ra.
Ông Trần Ngọc Tú - Giám đốc HTX thương mại dịch vụ nông nghiệp Trảng Bom - cũng thông tin, hiện tại mỗi ngày HTX cung cấp khoảng 5 container chuối xuất khẩu, thông qua các doanh nghiệp liên kết với tổng sản lượng khoảng 100 tấn. Dù vậy, sức thu mua chuối xuất khẩu vẫn tăng do nhu cầu thị trường, đặc biệt là tại Trung Quốc.
Điều này thể hiện qua việc nhiều doanh nghiệp nhập khẩu đang trực tiếp liên kết với bà con nông dân trong việc thuê đất để trồng chuối nhằm có được sản phẩm đạt chất lượng.
Còn theo bà Mai Thị Hương - Giám đốc Công ty TNHH xuất nhập khẩu nông sản thủy sản Đồng Nai - thị trường nhập khẩu, nhất là Trung Quốc, hiện yêu cầu rất chặt về dư lượng thuốc và kiểm dịch.
Vì vậy, doanh nghiệp phải phối hợp với nhà vườn kiểm soát ngay từ khâu trồng trọt. Theo bà Hương, việc áp dụng các tiêu chuẩn như VietGAP, GlobalGAP đang được đẩy mạnh để đáp ứng yêu cầu đối tác.
Chuối tươi hướng tới trở thành nông sản xuất khẩu chủ lực
Bà Nguyễn Thị Hoàng - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai - nhận định, quả chuối tươi của địa phương này đang có nhiều tiềm năng và lợi thế để xuất khẩu sau khi Trung Quốc và Việt Nam ký Nghị định thư về yêu cầu kiểm dịch thực vật.
Để được thị trường này chấp nhận, quả chuối tươi của Việt Nam phải tuân thủ các quy định và tiêu chuẩn liên quan đến vệ sinh an toàn thực phẩm của Trung Quốc cũng như yêu cầu về kiểm dịch thực vật.
Các vùng trồng, cơ sở đóng gói chuối phải có biện pháp quản lý phù hợp nhằm loại bỏ các đối tượng kiểm dịch thực vật, nhất là các loài rệp sáp; đáp ứng được yêu cầu về an toàn thực phẩm, không có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt mức cho phép; thực hiện đúng quy cách về đóng gói, thông tin trên bao bì để đảm bảo truy xuất nguồn gốc chính xác.
Để đảm bảo tiêu chuẩn xuất khẩu, các vùng trồng chuối và cơ sở đóng gói cũng phải được giám sát theo hướng dẫn của cán bộ kỹ thuật chuyên môn. Doanh nghiệp, người dân và cơ quan quản lý cần đáp ứng yêu cầu về việc ghi nhật ký, hồ sơ sản xuất cũng như các chương trình giám sát an toàn thực phẩm trước khi thu hoạch mà phía Trung Quốc yêu cầu.
Đồng thời, phải kiểm tra xuất xứ của hàng hóa liên quan đến mã số vùng trồng, mã số cơ sở đóng gói, yêu cầu kỹ thuật về bao bì và nhãn mác.
Cũng theo bà Hoàng, dù đạt được nhiều kết quả khả quan trong năm 2025, hoạt động sản xuất, xuất khẩu nông sản, trong đó có chuối tươi của Đồng Nai vẫn còn nhiều thách thức như quy mô sản xuất còn nhỏ lẻ, việc ứng dụng công nghệ chế biến, bảo quản sau thu hoạch chưa mạnh và thị trường tiêu thụ đôi khi chưa ổn định.
Để khắc phục điều này, Đồng Nai xác định phát triển nông nghiệp ứng dụng công nghệ cao, nông nghiệp hữu cơ gắn với công nghiệp chế biến và thị trường tiêu thụ. Mục tiêu đến năm 2030, diện tích chuối của Đồng Nai dự kiến đạt 27.500ha, sản lượng hơn 1,3 triệu tấn/năm, trở thành sản phẩm xuất khẩu chủ lực của địa phương.
Đồng Nai hiện có 194 mã số vùng trồng với quy mô 14.000 ha và 52 cơ sở đóng gói được cấp mã số để phục vụ xuất khẩu đi các thị trường như Trung Quốc, Hoa Kỳ, châu Âu, Australia, New Zealand,…
Trong số này, có 54 mã số vùng trồng chuối (với diện tích 7.250 ha) và 37 mã số cơ sở đóng gói chuối xuất khẩu.
Ngày 5-4, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục Cảnh sát giao thông - Bộ Công an) cho biết vừa lập biên bản xử phạt tài xế và chủ xe đầu kéo chở hàng quá tải trọng khi chạy trên cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết.
Hôm 4-4, Đội 6 dừng chiếc đầu kéo kéo theo sơmi rơmooc chở hàng chạy trên cao tốc Vĩnh Hảo - Phan Thiết, đoạn qua nút giao Chợ Lầu (km163).
Đơn vị dùng cân di động kiểm tra tải trọng chiếc đầu kéo trên cho thấy chở hàng vượt tải trọng hơn 126% được ghi trong giấy đăng kiểm.
Với lỗi trên, tài xế lái chiếc đầu kéo là N.V.Đ. (47 tuổi, ngụ phường Lái Thiêu, TP.HCM) đối diện với mức phạt 7,5 triệu đồng và trừ 8 điểm trên bằng lái.
Đội 6 cũng lập biên bản chủ chiếc xe đầu kéo trên là HTX TM A.D. với mức phạt là 70 triệu đồng.
Từ lằn ranh sinh tử trong vụ tai nạn của tay đua Oliver Bearman tại Nhật Bản, sự kiệt quệ của các tay đua cho đến lời đe dọa giải nghệ của nhà vô địch Max Verstappen.
Vụ tai nạn kinh hoàng của Oliver Bearman (đội Haas) tại đường đua Suzuka (Nhật Bản) không phải lỗi cá nhân mà là hệ quả tất yếu của luật mới năm 2026. Khi đang lao đi với tốc độ 307km/h hướng về góc cua Spoon (góc cua tốc độ cao ở Suzuka), Bearman bất ngờ đụng độ chiếc Alpine của Franco Colapinto đang di chuyển rất chậm.
Chênh lệch tốc độ khiến Bearman chỉ còn lựa chọn lao ra bãi cỏ và hứng chịu cú va chạm khốc liệt vào rào chắn. Chiếc xe vỡ nát nhưng may mắn anh đã thoát nạn. Nguyên nhân nằm ở hệ thống hybrid thế hệ mới. Phần động cơ điện cung cấp công suất khổng lồ 350kW nhưng thời gian phanh thực tế trên đường đua không đủ để sạc lại pin (thu hồi năng lượng).
Để khắc phục, các tay đua buộc phải chủ động giảm tốc đột ngột ở một số đoạn nhằm tích điện (super-clipping). Sự chênh lệch tốc độ khó dự đoán giữa một xe đang tăng tốc và một xe đang chủ động chạy chậm để sạc điện chính là những rủi ro tiềm ẩn.
Cựu giám đốc kỹ thuật Gary Anderson cảnh báo F1 có thể sớm đối mặt với một thảm kịch thực sự. Việc Bearman sống sót một phần nhờ khu vực an toàn rộng rãi tại Suzuka. Nhưng ở những đường đua phố chật hẹp, bao quanh bởi những bức tường bê tông dày đặc như Baku, Singapore hay Las Vegas sắp tới, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
Tờ Guardian cho rằng chính những quy định kỹ thuật mới của Liên đoàn Ô tô quốc tế (FIA) đang đẩy các tay đua vào vùng nguy hiểm.
Không chỉ đối diện với hiểm nguy rình rập, các tay đua hiện tại đang bị vắt kiệt sức lực từ bên trong. Thể lực không còn là rào cản lớn nhất do tốc độ tổng thể của xe chậm hơn năm ngoái. Và sự kiệt quệ về tinh thần đang chạm ngưỡng báo động.
Huyền thoại Jacques Villeneuve và nhà vô địch Damon Hill đều đồng tình rằng việc điều khiển một chiếc xe F1 đời 2026 giống như việc "vừa xoa bụng vừa vỗ đầu, vừa tung hứng và giải phương trình toán học".
Các tay đua bị quá tải bởi việc phải liên tục xử lý vô số nút bấm, theo dõi hệ thống sạc và tính toán chiến thuật phân bổ năng lượng. Tay đua trẻ Liam Lawson thừa nhận anh hoàn toàn "trống rỗng và kiệt quệ tâm trí" sau chặng đua ở Nhật Bản.
Đáng lo ngại hơn cả, sự bất mãn đã lên đến đỉnh điểm khi nhà vô địch thế giới Max Verstappen công khai cân nhắc rời bỏ F1 vào cuối năm nay. Kết thúc chặng Suzuka ở vị trí thứ 8 trong chiếc xe Red Bull đang gặp khó, anh chia sẻ thẳng thắn rằng những quy định mới đang tước đi niềm vui của anh.
"Việc phải cố tình chạy chậm lại để phục hồi năng lượng khiến F1 mất đi bản chất của một môn thể thao tốc độ thuần túy", Verstappen chua chát nói. Nhờ việc các chặng đua tại Bahrain và Saudi Arabia bị hủy bỏ, F1 may mắn có một khoảng trống kéo dài năm tuần trước chặng kế tiếp tại Miami (Mỹ) để giải quyết bài toán này.
Lãnh đội McLaren, Andrea Stella cho rằng việc thay đổi tỉ lệ công suất giữa động cơ xăng và điện sang mức 70-30 thay vì 50-50 sẽ đòi hỏi thiết kế lại bình nhiên liệu cho lớn hơn. Nhưng điều này có nguy cơ làm phật ý các hãng xe lớn như Audi hay Honda, những đối tác đã chấp nhận trở lại F1, nhờ bộ luật thân thiện với môi trường này.
F1 đang đứng trước một ngã ba đường: cố chấp bảo vệ những luật lệ mang tính cam kết thương mại hay khẩn cấp thay đổi để cứu lấy sự an toàn và giữ chân những tay đua kiệt xuất. Quyết định của FIA trong vài tuần tới sẽ mang tính lịch sử, định đoạt sự thành bại của môn thể thao tốc độ nhất hành tinh.