Tôi năm nay 45 tuổi, giữ vị trí giám đốc điều hành của một công ty truyền thông tầm trung. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi là mẫu phụ nữ có tất cả. Tôi có sự nghiệp vững vàng, chồng hiền lành, hai con ngoan ngoãn, nhà cửa ổn định. Tôi cũng từng tin như vậy, cho đến khi chính mình bước lệch khỏi quỹ đạo mà bản thân đã mất hơn hai mươi năm để xây dựng.
Chồng tôi là người đàn ông không giỏi nói lời hoa mỹ. Anh ít khi khen tôi, cũng chẳng bao giờ tặng hoa vào những dịp đặc biệt. Nhưng anh là người dậy sớm nhất nhà, đưa con đi học, lo từng bữa cơm, từng hóa đơn điện nước.
Những năm tôi bắt đầu khởi nghiệp, anh chấp nhận lùi lại, chuyển sang làm công việc nhẹ nhàng hơn để có thời gian chăm sóc gia đình. Có những tháng tôi đi công tác liên tục, anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chưa từng than phiền.
Tôi vẫn nghĩ mình biết ơn anh. Nhưng có lẽ, tôi đã quen với sự hy sinh ấy đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Và rồi cuộc sống của tôi bị đảo lộn khi một người đàn ông trẻ xuất hiện, khi công ty tuyển thêm nhân sự cho một dự án lớn. Cậu ấy kém tôi đúng 20 tuổi, là kiểu người mà tôi từng nghĩ chỉ có trong phim: nhanh nhẹn, tinh tế, biết quan sát và đặc biệt… rất biết cách làm người khác cảm thấy mình được quan tâm.
Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn trong khuôn khổ công việc. Tôi là sếp, cậu là nhân viên. Nhưng cậu ấy luôn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chồng tôi cũng không để ý.
Một lần tôi ho nhẹ trong cuộc họp, chiều hôm đó trên bàn làm việc đã có sẵn một cốc trà gừng ấm. Tôi hỏi ai chuẩn bị, mọi người đều lắc đầu, chỉ có cậu cười rất nhẹ. Những lần tôi ở lại làm việc muộn, cậu luôn là người cuối cùng tắt đèn cùng tôi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe tôi, kể cả khi tôi chỉ vô tình than mệt.
Tôi không biết mọi thứ bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ buổi tối hôm đó, khi tôi uống quá chén trong một buổi tiếp khách. Tôi nhớ mình đã rất mệt. Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong xe và cậu ấy ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói rằng muốn đưa tôi về.
Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi nói mình chưa muốn về. Và cậu không hỏi thêm điều gì, chỉ im lặng lái xe.
Chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê mở xuyên đêm. Tôi đã nói rất nhiều, những điều mà tôi chưa từng nói với chồng, về áp lực công việc, sự cô đơn khi đứng ở vị trí cao và cảm giác mình phải luôn mạnh mẽ.
Cậu ấy không đưa ra lời khuyên, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhưng cách cậu nhìn tôi khiến tôi cảm thấy mình không phải là giám đốc, mà chỉ là một người phụ nữ đang mệt mỏi.
Đêm đó, khi chia tay, cậu ấy nắm tay tôi và tôi đã không rút tay lại.
Sau lần đó, mọi ranh giới dần bị xóa nhòa. Những tin nhắn ngoài giờ làm việc xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là công việc, sau đó là những câu hỏi rất đời thường: “Em thích kiểu tóc mới của chị?”, “Hôm nay chị mặc chiếc váy đẹp quá”… Những câu đó, tôi không nhận được từ chồng mình đã lâu.
Tôi biết mình đang đi sai đường. Mỗi lần nhìn thấy chồng đang lúi húi trong bếp, hay con gái ngồi học bài, tôi lại thấy nghẹn lại. Nhưng rồi chỉ cần điện thoại rung lên, một tin nhắn ngắn ngủi từ cậu ấy, tôi lại yếu lòng.
Cậu ấy chiều chuộng tôi theo cách mà một người phụ nữ trung niên khó có thể cưỡng lại. Cậu nhớ mọi sở thích của tôi, từ loại trà tôi hay uống đến bài nhạc tôi thích nghe. Có lần tôi vô tình nói thích một chiếc khăn lụa, vài ngày sau cậu ấy đã đặt nó trên bàn làm việc, chỉ nói đơn giản: “Em thấy hợp với chị”.
Tôi biết cậu đang cố gắng làm hài lòng tôi. Và tôi cũng biết, trong mối quan hệ này, tôi là người nắm quyền. Nhưng nghịch lý ở chỗ, chính tôi lại là người bị cuốn vào sâu hơn.
Chúng tôi bắt đầu vượt qua giới hạn vào một buổi chiều mưa. Văn phòng vắng người, chỉ còn lại chúng tôi. Tôi đã không đủ lý trí để dừng lại. Sau khoảnh khắc đó, cảm giác tội lỗi dâng lên rõ rệt. Cậu ấy ôm tôi, nói rằng sẽ luôn ở bên tôi, tôi xứng đáng được yêu thương nhiều hơn.
Tôi đã tin vào câu nói đó, dù trong sâu thẳm, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như vậy.
Năm tháng trôi qua trong một sự giằng xé liên tục. Ban ngày, tôi là một giám đốc nghiêm túc, một người mẹ, một người vợ. Ban đêm, tôi lại trở thành một người phụ nữ sống trong những cảm xúc lén lút.
Và rồi một ngày, tôi về nhà khi đã khuya.
Chồng tôi vẫn đang ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã có thêm nhiều nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Anh không hỏi tôi đi đâu, cũng không trách móc. Chỉ là khi tôi bước vào, anh nhìn tôi lâu hơn mọi khi, ánh mắt bình thản đến mức khiến tôi thấy sợ. Rồi anh hỏi một câu khiến tôi thót tim: “Em có hạnh phúc không?”.
Tôi nhớ đến những tin nhắn ngọt ngào, những ánh mắt chăm sóc, những khoảnh khắc khiến tim mình rung lên vì chàng trai trẻ kia. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhớ đến những đêm mất ngủ, những lần né tránh ánh nhìn của con, những cảm giác tội lỗi cứ âm ỉ như một vết thương không lành.
Anh đứng dậy, đi vào phòng, rồi mang ra một tập hồ sơ. Đó là toàn bộ giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, những thứ anh vẫn luôn quản lý suốt bao năm qua.
Anh đặt xuống trước mặt tôi. “Anh đã sống đủ lâu để hiểu, có những thứ giữ lại bằng trách nhiệm thì chỉ làm nhau mệt thêm. Nếu em thấy người khác là điều em muốn, anh sẽ không giữ”, chồng tôi nói.
Anh nói đã biết chuyện tôi có người khác, anh muốn trả lại toàn bộ tài sản để tôi toàn quyền quyết định. Chồng tôi cũng nói, anh sẵn sàng tha thứ nếu tôi thay đổi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chọn gia đình nhưng cuối cùng, tôi lại ký vào tờ đơn ly hôn. Không phải vì tôi yêu chàng trai trẻ kia nhiều hơn mà vì tôi biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn xứng đáng đứng trong ngôi nhà này với tư cách là một người vợ.
Tôi rời khỏi căn nhà quen thuộc, bỏ lại chồng và con cùng nỗi day dứt mà có lẽ tôi sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Người đàn ông trẻ kia vẫn ở bên tôi, khi tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân. Nhưng kỳ lạ thay, khi không còn ràng buộc, tôi lại không còn cảm thấy những điều từng khiến mình say mê nữa.
Và đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu câu hỏi của chồng mình tối hôm đó. Tôi có hạnh phúc không?
Câu trả lời hiện tại của tôi là không, và cái giá tôi phải trả là mất gia đình, danh dự và mãi mãi không thể hạnh phúc…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi cưới vợ năm 23 tuổi. Khi ấy tôi chỉ là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp ngành thiết kế, còn cô ấy là trưởng phòng nhân sự của công ty đầu tiên tôi làm việc, lớn hơn tôi tới 12 tuổi.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống thật đẹp. Tôi đi làm về muộn luôn có cơm nóng chờ sẵn. Tôi thất bại luôn có người động viên. Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có một người vợ hiểu chuyện, chín chắn, biết chăm lo, vun vén cho gia đình.
Sau 5 năm kết hôn, chúng tôi có một con gái và một con trai. Cuộc sống bận rộn hơn nhưng cũng ấm áp hơn. Căn nhà nhỏ lúc nào cũng đầy tiếng cười.
Có hậu phương vững chắc, công việc của tôi lên như diều gặp gió. Từ một nhân viên thiết kế bình thường, tôi trở thành trưởng nhóm rồi thành giám sát thiết kế, thu nhập cao hơn, các mối quan hệ cũng nhiều hơn.
Người ta thường nói đàn ông dễ thay lòng khi thành công. Ngày trước nghe câu ấy tôi cười nhạt. Đến khi nhìn lại, tôi mới biết mình cũng không khác gì những người khác.
Ở tuổi 28, mỗi ngày tôi đều tiếp xúc với những cô gái trẻ đẹp. Các em thực tập sinh, nhân viên mới hay người mẫu quảng bá sản phẩm đều trẻ trung và tràn đầy sức sống. Trong khi đó, vợ tôi đã 40 tuổi.
Tôi cũng không biết từ bao giờ, mình bắt đầu để ý đến tuổi tác của vợ. Nhất là những khi đi cùng nhau, ai đó không biết tưởng chúng tôi là chị em. Tôi bắt đầu ngại đi cùng vợ ra ngoài, ngại phải giới thiệu vợ trước những mối quan hệ mới.
Rồi Trang xuất hiện. Cô ấy là nhân viên mới chuyển về phòng tôi. Trang 25 tuổi, độc thân và rất xinh đẹp. Điều khiến tôi rung động không phải ngoại hình, mà là ánh mắt ngưỡng mộ mỗi khi cô ấy nhìn tôi.
Có lẽ đàn ông ai cũng có lòng tự mãn. Khi được một cô gái liên tục khen ngợi mình, cảm giác ấy rất dễ gây nghiện. Tôi bắt đầu mong chờ những cuộc trò chuyện với Trang nhiều hơn mức bình thường.
Một buổi liên hoan công ty, mọi người đều uống khá nhiều. Tôi cũng vậy. Không hiểu sao tối hôm ấy tôi lại kể với Trang rằng mình đã chán cuộc hôn nhân hiện tại. Tôi kể về khoảng cách tuổi tác. Tôi kể về sự nguội lạnh của đời sống vợ chồng. Tôi kể đủ thứ khiến mình trở nên đáng thương. Chỉ có điều tôi quên kể những hy sinh mà vợ đã dành cho tôi suốt nhiều năm qua.
Sau hôm đó, chúng tôi chính thức bước qua giới hạn. Trang nói cô ấy yêu tôi. Cô ấy muốn xây dựng tương lai với tôi. Thậm chí, tôi từng thoáng nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi sẽ nuôi một đứa con, vợ nuôi một đứa.
Tôi bắt đầu về nhà muộn hơn. Tin nhắn của Trang xuất hiện nhiều hơn tin nhắn của vợ. Tôi biết mình đang lún dần vào mối quan hệ sai trái nhưng lại không thể dừng lại. Mỗi ngày tôi đều tự nhủ sẽ kết thúc mọi chuyện. Nhưng rồi ngày nào tôi cũng thất bại.
Một chiều đang họp với khách hàng, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện báo vợ tôi đang nằm viện. Tôi bỏ dở cuộc họp, phóng xe đến bệnh viện mà trong đầu trống rỗng. Bác sĩ nói vợ tôi bị ngất do suy nhược cơ thể. Mấy ngày trước gần như cô ấy không ăn uống gì. Cô ấy cũng than không ngủ được nhưng tôi không quá để tâm.
Tôi ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt xanh xao của vợ. Cho đến lúc ấy, tôi mới thật sự nhìn rõ vợ mình tiều tụy đến mức nào.
Nhân viên y tế mang túi xách của vợ trả lại cho tôi, đề nghị tôi kiểm tra. Tôi lôi chiếc điện thoại của vợ ra khỏi túi xách, đúng lúc màn hình sáng lên vì có tin nhắn mới. Tôi biết mình không nên đọc, nhưng rồi tôi vẫn mở ra. Mật khẩu điện thoại vẫn là ngày cưới của chúng tôi.
Đó là tin nhắn của một người bạn thân của vợ mà tôi biết. Cô ấy hỏi vợ tôi định tính mọi chuyện thế nào. Tôi lướt lên trên là hàng chục tấm ảnh tôi và Trang đi cùng nhau. Có ảnh ở quán cà phê. Có ảnh ở khách sạn trong chuyến công tác. Có ảnh chúng tôi nắm tay nhau mà chính tôi cũng không biết đã bị chụp từ lúc nào.
Bên dưới là dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Mình xin lỗi vì phải nói sự thật. Nhưng cậu cần biết". Vợ tôi chỉ xem, không nhắn lại một dòng nào.
Lịch sử cuộc trò chuyện cho thấy những bức ảnh ấy đã được gửi từ hơn một tháng trước. Nghĩa là suốt một tháng nay, vợ tôi biết tất cả. Nhưng cô ấy không hề chất vấn tôi. Không khóc lóc. Không đánh ghen.
Cô ấy vẫn chăm lo cho tôi, cho các con như thường ngày. Nhưng giờ tôi mới biết lý do vì sao cô ấy mất ngủ, vì sao đến bữa nuốt không trôi. Là vì cô ấy đã kìm giữ nỗi đau ấy trong lòng mà chính tôi cũng không hiểu vì sao cô ấy biết rõ nhưng lại chọn im lặng. Đêm đó, tôi ngồi bên giường bệnh đến gần sáng.
Tôi bị đánh thức bởi tiếng vợ gọi, cùng với đó là tiếng báo tin nhắn trong điện thoại “Anh yêu ngủ dậy chưa? Mới sáng ra đã nhớ anh rồi” mà Trang gửi. Tôi bấm nút xóa không chần chừ rồi hỏi vợ thích ăn cháo gì để đi mua. Cô ấy nhìn tôi lắc đầu, nước mắt lặng lẽ chảy ra.
Tôi nắm lấy bàn tay cô ấy, giọng run run: “Là tại anh không tốt nên làm em khổ phải không? Xin lỗi em, anh biết mình sai rồi. Tha thứ cho anh, cho anh cơ hội sửa sai để bù đắp cho em nhé. Tha thứ cho anh, vì các con, vì gia đình chúng ta được không?”.
Lời tôi vừa dứt, vợ bỗng òa khóc. Tiếng khóc kìm nén bao lâu nay: “Em tưởng anh hết thương em rồi”. Tôi ôm vợ vào lòng, vừa xúc động vừa thấy hổ thẹn. Cũng may, vợ còn cho tôi một lối quay về.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tối 31-3, tuyển Việt Nam đã giành chiến thắng 3-1 trước Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027 trên sân Thiên Trường (Ninh Bình).
Thiếu vắng 7 cầu thủ nhập tịch trái phép đã khiến Malaysia phơi bày thực lực của mình. Đội bóng của HLV Kim Sang Sik dễ dàng ghi được 3 bàn thắng của Đỗ Duy Mạnh và cú đúp của Nguyễn Xuân Son.
Tuyển Malaysia chỉ có được bàn thắng danh dự của Dos Santos trên chấm phạt đền.
Kết quả này giúp Xuân Son và các đồng đội giành vé vào vòng chung kết Asian Cup 2027 với 18 điểm trọn vẹn sau 6 trận đấu.
Ngay sau trận tái đấu với Malaysia, trang fanpage của FIFA đã có bài đăng chúc mừng chiến thắng của “những chiến binh sao vàng”.
“Vừa Mạnh, vừa Son lại vừa Hên!”, trang fanpage của FIFA viết.
Đỗ Hoàng Hên dù không trực tiếp ghi bàn nhưng tiền đạo của Hà Nội cũng để lại dấu ấn đậm nét trên hàng công tuyển Việt Nam.
Đặc biệt, anh chính là chủ nhân của pha kiến tạo cho Xuân Son ghi bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0.
Vòng chung kết Asian Cup 2027 có sự tham dự của 24 đội, tổ chức tại Saudi Arabia từ ngày 7-1 đến 5-2. Theo kế hoạch ban đầu, AFC sẽ tổ chức bốc thăm chia bảng Asian Cup 2027 vào ngày 11-4 tới tại Riyadh (Saudi Arabia).
Tuy nhiên do tình hình chiến sự đang leo thang ở khu vực Trung Đông, nên AFC quyết định dời lễ bốc thăm sang thời gian khác thích hợp hơn.
Tối 2/4, trên trang cá nhân gần 500.000 người theo dõi, Steven Nguyễn gây chú ý khi đăng video tự đàn hát ca khúc 50 năm về sau.
Không chỉ ghi điểm với giọng hát trầm ấm, nam diễn viên còn lồng ghép nhiều khoảnh khắc hậu trường chưa từng công bố của cặp đôi Kiên - Lam Anh trong bộ phim giờ vàng VTV Không giới hạn, như một món quà gửi tới khán giả.
Trong clip, Steven Nguyễn xuất hiện với phong cách đơn giản: Áo denim xanh, tóc vuốt gọn, thần thái điềm đạm. Phần thể hiện gây bất ngờ khi Steven Nguyễn chơi guitar khá chắc tay, hát mộc mạc nhưng giàu cảm xúc.
Điểm nhấn của video là loạt hình ảnh hậu trường và trên phim của anh cùng Nguyễn Minh Trang: Từ những cảnh tình cảm trên bờ biển đến các khoảnh khắc tương tác tự nhiên ngoài đời.
Sự đan xen giữa hiện tại và những kỷ niệm trong phim tạo cảm xúc liền mạch, khiến người xem dễ liên tưởng và tiếp tục lưu luyến cho chuyện tình Kiên - Lam Anh. Đăng kèm video, Steven Nguyễn không giấu được sự xúc động khi nhắc lại hành trình 4 tháng gắn bó cùng đoàn phim.
Anh viết: “Khán giả có điều gì tiếc nuối cho cặp đôi Kiên và Lam Anh không? Steven có! Nhưng bộ phim cũng đã kết thúc rồi. Bài hát này như một lời cảm ơn tới người bạn diễn đặc biệt. Cảm ơn Nguyễn Minh Trang (Lam Anh) đã cùng Steven đồng hành trong 4 tháng, tạo nên chuyện tình đẹp, nhiều khoảnh khắc chạm tới trái tim khán giả”.
Lựa chọn ca khúc 50 năm về sau, nam diễn viên không chỉ gửi gắm tình cảm đến bạn diễn mà còn dành tặng cho những người hâm mộ đã luôn theo dõi và ủng hộ mình.
"Lời bài hát cũng là lời nhắn nhủ mà Steven muốn gửi gắm tới các khán giả của mình. Chúng ta hãy đồng hành cùng nhau thật lâu, 50 năm... và lâu hơn thế nữa nhé!", anh bày tỏ.
Ngay dưới bài đăng của anh, "người tình màn ảnh" Minh Trang cũng nhanh chóng để lại bình luận đầy hóm hỉnh nhưng không kém phần tình cảm. Cô mượn lời nhân vật Lam Anh để gửi tới "bè" Kiên: "Ở đa vũ trụ khác, Lam Anh có nhờ tôi gửi lời nói tới bè là: Cô ấy không thấy tiếc gì nữa, cô thấy cái kết phim rồi nhé".
Dưới đoạn video, hàng trăm bình luận từ khán giả ở nhiều độ tuổi được để lại, thể hiện sự ngưỡng mộ trước tài năng và sự đẹp đôi của cả hai. Không ít người thừa nhận vẫn còn “lụy” cặp đôi Kiên - Lam Anh sau khi phim kết thúc.
Một khán giả thuộc thế hệ U50 chia sẻ: "Tôi U50 mà còn u mê những thước phim tình cảm của hai bạn, dù không cần hở hang hay dung tục. Mong được xem 2 bạn đóng cặp nhiều phim như Hồng Đăng, Hồng Diễm".
Đa số ý kiến đều cho rằng, Steven Nguyễn và Minh Trang là một trong những cặp đôi có ngoại hình và diễn xuất ăn ý nhất màn ảnh Việt hiện nay. Nhiều người còn tinh ý nhận ra những nét tương đồng trên gương mặt của cả hai: "Cặp đôi đẹp nhất mình từng thấy, nhẹ nhàng, tình cảm, sâu sắc trong phim lẫn ngoài đời. Ấn tượng với anh chị bởi nét quá giống nhau từ mắt, mũi, khuôn miệng, đẹp đến mức phải “oh wow” sao lại có nét phu thê quá vậy".
“Chỉ cần Minh Kiên và Lam Anh trong một khung hình là mọi thứ đều trở nên dễ thương. Một chuyện tình đẹp đi qua mà ai cũng nhớ nhung. Chúc mừng Steven Nguyễn và Nguyễn Minh Trang đã có một chặng đường rực rỡ. Mong sớm được gặp lại cả hai trong một dự án phim tình cảm khác”, một khán giả chia sẻ.
Một bạn khác bình luận: “Hai bạn có tướng phu thê quá, xem cảnh nào cũng thấy rung động. Phim kết thúc rồi mà vẫn tiếc, chỉ mong ngoài đời cũng có cái kết đẹp”.
Lên sóng VTV1 từ giữa tháng 1, Không giới hạn nhanh chóng tạo dấu ấn khi khắc họa chân thực những nhiệm vụ sinh tử, đầy hiểm nguy của lực lượng cứu hộ, cứu nạn trong thời bình.
Song song với đó, chuyện tình giữa Minh Kiên và Lam Anh mang đến màu sắc mềm mại cho tác phẩm, giúp phim tiếp cận đa dạng đối tượng khán giả. Cả hai đều là quân nhân, phải đối diện với rào cản về cấp bậc và trách nhiệm nghề nghiệp.
Minh Trang vào vai Lam Anh, còn Steven Nguyễn trong vai Minh Kiên. Cả hai có chuyện tình cảm xúc động, thu hút khán giả. Trong tập cuối cùng của phim, Minh Kiên ngỏ lời cầu hôn Lam Anh trên bãi biển. Lam Anh ban đầu giả vờ từ chối khiến Minh Kiên ngỡ ngàng, bối rối. Nhưng sau đó, cô nhận lời cầu hôn của bạn trai.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí về vai diễn giúp anh được mệnh danh là “nam thần màn ảnh” Steven Nguyễn cho biết, Trung tá Đào Minh Kiên là một vai diễn mơ ước. Một người chỉ huy trẻ của lực lượng cứu hộ cứu nạn Quân đội nhân dân Việt Nam, đi qua những nhiệm vụ sinh tử và mang trong mình cả những vết thương tâm lý, những day dứt vì đồng đội. Kiên không “hoàn hảo”, nhưng luôn đặt trách nhiệm lên trước, đúng với tinh thần “không giới hạn” của người lính.
Nhìn lại hành trình đã qua nam diễn viên bày tỏ: “Nếu nói không có chút tiếc nuối thì chắc chắn là không thật lòng. Tôi nghĩ, bất kỳ diễn viên nào khi nhìn lại sản phẩm của mình cũng đều tự nhủ: "Giá như đoạn đó mình làm thêm một chút, làm tốt hơn một chút nữa.
Nhưng hơn hết, tôi vẫn thấy biết ơn. Vì hành trình này đã mang lại cho mình quá nhiều trải nghiệm, giúp bản thân trưởng thành hơn. Với tôi, một vai diễn không nhất thiết phải hoàn hảo tuyệt đối, quan trọng là mình đã dốc hết tâm sức vào thời điểm đó”.
Khi được hỏi những ấn tượng về Minh Trang, Steven chia sẻ rằng, cô là một bạn diễn rất nghiêm túc và giàu năng lượng. Theo anh, điều khiến cả hai dễ bắt nhịp chính là sự tập trung tối đa cho công việc. Khi cả hai cùng chung mục đích muốn làm tốt nhất có thể, mọi thứ tự nhiên sẽ trở nên ăn khớp.
“Thú thật, Minh Trang ngoài đời năng động và vui vẻ hơn nhiều so với hình ảnh trên phim. Minh Trang sống tình cảm, tinh tế và luôn tạo cảm giác thoải mái cho những người xung quanh. Nhờ vậy mà trong những phân đoạn đòi hỏi cảm xúc, chúng tôi bắt nhịp với nhau rất tốt”, anh cho hay.
Trước tin “cảm nắng”, rung rinh bạn diễn ngoài đời, Steven Nguyễn cũng thẳng thắn bày tỏ rằng, khi làm nghề này, việc có cảm xúc với bạn diễn trong lúc quay là điều bình thường, vì mình phải thực sự tin vào câu chuyện thì khán giả mới tin được.
Anh nói: “Còn để nói có "rung rinh", "cảm nắng" ngoài đời hay không thì... tôi vẫn tách bạch khá rõ ràng giữa công việc và cảm xúc cá nhân”.
Về phía Minh Trang, cô nhận xét Steven Nguyễn ngoài đời là người khá vui vẻ, còn mình thì hướng nội. Cả hai hoạt động chung trong một môi trường nên dù ban đầu có chút ngại ngùng, cũng nhanh chóng tìm được các chủ đề chung để trò chuyện.