Mê đắm trai trẻ kém 20 tuổi, chồng hỏi một câu khiến tôi đau đớn

Mê đắm trai trẻ kém 20 tuổi, chồng hỏi một câu khiến tôi đau đớn

Tôi năm nay 45 tuổi, giữ vị trí giám đốc điều hành của một công ty truyền thông tầm trung. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi là mẫu phụ nữ có tất cả. Tôi có sự nghiệp vững vàng, chồng hiền lành, hai con ngoan ngoãn, nhà cửa ổn định. Tôi cũng từng tin như vậy, cho đến khi chính mình bước lệch khỏi quỹ đạo mà bản thân đã mất hơn hai mươi năm để xây dựng.

Chồng tôi là người đàn ông không giỏi nói lời hoa mỹ. Anh ít khi khen tôi, cũng chẳng bao giờ tặng hoa vào những dịp đặc biệt. Nhưng anh là người dậy sớm nhất nhà, đưa con đi học, lo từng bữa cơm, từng hóa đơn điện nước.

Những năm tôi bắt đầu khởi nghiệp, anh chấp nhận lùi lại, chuyển sang làm công việc nhẹ nhàng hơn để có thời gian chăm sóc gia đình. Có những tháng tôi đi công tác liên tục, anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chưa từng than phiền.

Tôi vẫn nghĩ mình biết ơn anh. Nhưng có lẽ, tôi đã quen với sự hy sinh ấy đến mức coi nó là điều hiển nhiên.

Và rồi cuộc sống của tôi bị đảo lộn khi một người đàn ông trẻ xuất hiện, khi công ty tuyển thêm nhân sự cho một dự án lớn. Cậu ấy kém tôi đúng 20 tuổi, là kiểu người mà tôi từng nghĩ chỉ có trong phim: nhanh nhẹn, tinh tế, biết quan sát và đặc biệt… rất biết cách làm người khác cảm thấy mình được quan tâm.

Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn trong khuôn khổ công việc. Tôi là sếp, cậu là nhân viên. Nhưng cậu ấy luôn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chồng tôi cũng không để ý.

Một lần tôi ho nhẹ trong cuộc họp, chiều hôm đó trên bàn làm việc đã có sẵn một cốc trà gừng ấm. Tôi hỏi ai chuẩn bị, mọi người đều lắc đầu, chỉ có cậu cười rất nhẹ. Những lần tôi ở lại làm việc muộn, cậu luôn là người cuối cùng tắt đèn cùng tôi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe tôi, kể cả khi tôi chỉ vô tình than mệt.

Chuyên gia thừa nhận sự thật phũ phàng về Malaysia so với tuyển Việt Nam
Chuyên gia thừa nhận sự thật phũ phàng về Malaysia so với tuyển Việt Nam

Tôi không biết mọi thứ bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ buổi tối hôm đó, khi tôi uống quá chén trong một buổi tiếp khách. Tôi nhớ mình đã rất mệt. Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong xe và cậu ấy ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói rằng muốn đưa tôi về.

Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi nói mình chưa muốn về. Và cậu không hỏi thêm điều gì, chỉ im lặng lái xe.

Chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê mở xuyên đêm. Tôi đã nói rất nhiều, những điều mà tôi chưa từng nói với chồng, về áp lực công việc, sự cô đơn khi đứng ở vị trí cao và cảm giác mình phải luôn mạnh mẽ.

Cậu ấy không đưa ra lời khuyên, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhưng cách cậu nhìn tôi khiến tôi cảm thấy mình không phải là giám đốc, mà chỉ là một người phụ nữ đang mệt mỏi.

Đêm đó, khi chia tay, cậu ấy nắm tay tôi và tôi đã không rút tay lại.

Sau lần đó, mọi ranh giới dần bị xóa nhòa. Những tin nhắn ngoài giờ làm việc xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là công việc, sau đó là những câu hỏi rất đời thường: “Em thích kiểu tóc mới của chị?”, “Hôm nay chị mặc chiếc váy đẹp quá”… Những câu đó, tôi không nhận được từ chồng mình đã lâu.

Tôi biết mình đang đi sai đường. Mỗi lần nhìn thấy chồng đang lúi húi trong bếp, hay con gái ngồi học bài, tôi lại thấy nghẹn lại. Nhưng rồi chỉ cần điện thoại rung lên, một tin nhắn ngắn ngủi từ cậu ấy, tôi lại yếu lòng.

Cậu ấy chiều chuộng tôi theo cách mà một người phụ nữ trung niên khó có thể cưỡng lại. Cậu nhớ mọi sở thích của tôi, từ loại trà tôi hay uống đến bài nhạc tôi thích nghe. Có lần tôi vô tình nói thích một chiếc khăn lụa, vài ngày sau cậu ấy đã đặt nó trên bàn làm việc, chỉ nói đơn giản: “Em thấy hợp với chị”.

Úc: Bị phạt nặng vì camera AI phát hiện dây an toàn hơi lệch
Úc: Bị phạt nặng vì camera AI phát hiện dây an toàn hơi lệch

Tôi biết cậu đang cố gắng làm hài lòng tôi. Và tôi cũng biết, trong mối quan hệ này, tôi là người nắm quyền. Nhưng nghịch lý ở chỗ, chính tôi lại là người bị cuốn vào sâu hơn.

Chúng tôi bắt đầu vượt qua giới hạn vào một buổi chiều mưa. Văn phòng vắng người, chỉ còn lại chúng tôi. Tôi đã không đủ lý trí để dừng lại. Sau khoảnh khắc đó, cảm giác tội lỗi dâng lên rõ rệt. Cậu ấy ôm tôi, nói rằng sẽ luôn ở bên tôi, tôi xứng đáng được yêu thương nhiều hơn.

Tôi đã tin vào câu nói đó, dù trong sâu thẳm, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như vậy.

Năm tháng trôi qua trong một sự giằng xé liên tục. Ban ngày, tôi là một giám đốc nghiêm túc, một người mẹ, một người vợ. Ban đêm, tôi lại trở thành một người phụ nữ sống trong những cảm xúc lén lút.

Và rồi một ngày, tôi về nhà khi đã khuya.

Chồng tôi vẫn đang ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã có thêm nhiều nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Anh không hỏi tôi đi đâu, cũng không trách móc. Chỉ là khi tôi bước vào, anh nhìn tôi lâu hơn mọi khi, ánh mắt bình thản đến mức khiến tôi thấy sợ. Rồi anh hỏi một câu khiến tôi thót tim: “Em có hạnh phúc không?”.

Tôi nhớ đến những tin nhắn ngọt ngào, những ánh mắt chăm sóc, những khoảnh khắc khiến tim mình rung lên vì chàng trai trẻ kia. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhớ đến những đêm mất ngủ, những lần né tránh ánh nhìn của con, những cảm giác tội lỗi cứ âm ỉ như một vết thương không lành.

Thời tiết hôm nay 6-4: Cả nước tiếp tục nắng nóng gay gắt
Thời tiết hôm nay 6-4: Cả nước tiếp tục nắng nóng gay gắt

Tôi không trả lời được.

Chồng tôi gật đầu, như thể đã hiểu.

Anh đứng dậy, đi vào phòng, rồi mang ra một tập hồ sơ. Đó là toàn bộ giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, những thứ anh vẫn luôn quản lý suốt bao năm qua.

Anh đặt xuống trước mặt tôi. “Anh đã sống đủ lâu để hiểu, có những thứ giữ lại bằng trách nhiệm thì chỉ làm nhau mệt thêm. Nếu em thấy người khác là điều em muốn, anh sẽ không giữ”, chồng tôi nói.

Anh nói đã biết chuyện tôi có người khác, anh muốn trả lại toàn bộ tài sản để tôi toàn quyền quyết định. Chồng tôi cũng nói, anh sẵn sàng tha thứ nếu tôi thay đổi.

Tôi đã nghĩ mình sẽ chọn gia đình nhưng cuối cùng, tôi lại ký vào tờ đơn ly hôn. Không phải vì tôi yêu chàng trai trẻ kia nhiều hơn mà vì tôi biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn xứng đáng đứng trong ngôi nhà này với tư cách là một người vợ.

Tôi rời khỏi căn nhà quen thuộc, bỏ lại chồng và con cùng nỗi day dứt mà có lẽ tôi sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.

Người đàn ông trẻ kia vẫn ở bên tôi, khi tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân. Nhưng kỳ lạ thay, khi không còn ràng buộc, tôi lại không còn cảm thấy những điều từng khiến mình say mê nữa.

Và đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu câu hỏi của chồng mình tối hôm đó. Tôi có hạnh phúc không?

Câu trả lời hiện tại của tôi là không, và cái giá tôi phải trả là mất gia đình, danh dự và mãi mãi không thể hạnh phúc…

Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nguồn: https://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/me-dam-trai-tre-kem-20-tuoi-chong-hoi-mot-cau-khien-toi-dau-don-20260401115944502.htm