Tôi năm nay 45 tuổi, giữ vị trí giám đốc điều hành của một công ty truyền thông tầm trung. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi là mẫu phụ nữ có tất cả. Tôi có sự nghiệp vững vàng, chồng hiền lành, hai con ngoan ngoãn, nhà cửa ổn định. Tôi cũng từng tin như vậy, cho đến khi chính mình bước lệch khỏi quỹ đạo mà bản thân đã mất hơn hai mươi năm để xây dựng.
Chồng tôi là người đàn ông không giỏi nói lời hoa mỹ. Anh ít khi khen tôi, cũng chẳng bao giờ tặng hoa vào những dịp đặc biệt. Nhưng anh là người dậy sớm nhất nhà, đưa con đi học, lo từng bữa cơm, từng hóa đơn điện nước.
Những năm tôi bắt đầu khởi nghiệp, anh chấp nhận lùi lại, chuyển sang làm công việc nhẹ nhàng hơn để có thời gian chăm sóc gia đình. Có những tháng tôi đi công tác liên tục, anh vừa làm cha vừa làm mẹ, chưa từng than phiền.
Tôi vẫn nghĩ mình biết ơn anh. Nhưng có lẽ, tôi đã quen với sự hy sinh ấy đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Và rồi cuộc sống của tôi bị đảo lộn khi một người đàn ông trẻ xuất hiện, khi công ty tuyển thêm nhân sự cho một dự án lớn. Cậu ấy kém tôi đúng 20 tuổi, là kiểu người mà tôi từng nghĩ chỉ có trong phim: nhanh nhẹn, tinh tế, biết quan sát và đặc biệt… rất biết cách làm người khác cảm thấy mình được quan tâm.
Ban đầu, mối quan hệ của chúng tôi hoàn toàn trong khuôn khổ công việc. Tôi là sếp, cậu là nhân viên. Nhưng cậu ấy luôn chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt mà ngay cả chồng tôi cũng không để ý.
Một lần tôi ho nhẹ trong cuộc họp, chiều hôm đó trên bàn làm việc đã có sẵn một cốc trà gừng ấm. Tôi hỏi ai chuẩn bị, mọi người đều lắc đầu, chỉ có cậu cười rất nhẹ. Những lần tôi ở lại làm việc muộn, cậu luôn là người cuối cùng tắt đèn cùng tôi. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng ánh mắt lúc nào cũng như đang lắng nghe tôi, kể cả khi tôi chỉ vô tình than mệt.
Tôi không biết mọi thứ bắt đầu từ khi nào. Có thể là từ buổi tối hôm đó, khi tôi uống quá chén trong một buổi tiếp khách. Tôi nhớ mình đã rất mệt. Khi mở mắt ra, tôi đang ngồi trong xe và cậu ấy ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói rằng muốn đưa tôi về.
Nhưng tôi không về nhà ngay. Tôi nói mình chưa muốn về. Và cậu không hỏi thêm điều gì, chỉ im lặng lái xe.
Chúng tôi dừng lại ở một quán cà phê mở xuyên đêm. Tôi đã nói rất nhiều, những điều mà tôi chưa từng nói với chồng, về áp lực công việc, sự cô đơn khi đứng ở vị trí cao và cảm giác mình phải luôn mạnh mẽ.
Cậu ấy không đưa ra lời khuyên, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Nhưng cách cậu nhìn tôi khiến tôi cảm thấy mình không phải là giám đốc, mà chỉ là một người phụ nữ đang mệt mỏi.
Đêm đó, khi chia tay, cậu ấy nắm tay tôi và tôi đã không rút tay lại.
Sau lần đó, mọi ranh giới dần bị xóa nhòa. Những tin nhắn ngoài giờ làm việc xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là công việc, sau đó là những câu hỏi rất đời thường: “Em thích kiểu tóc mới của chị?”, “Hôm nay chị mặc chiếc váy đẹp quá”… Những câu đó, tôi không nhận được từ chồng mình đã lâu.
Tôi biết mình đang đi sai đường. Mỗi lần nhìn thấy chồng đang lúi húi trong bếp, hay con gái ngồi học bài, tôi lại thấy nghẹn lại. Nhưng rồi chỉ cần điện thoại rung lên, một tin nhắn ngắn ngủi từ cậu ấy, tôi lại yếu lòng.
Cậu ấy chiều chuộng tôi theo cách mà một người phụ nữ trung niên khó có thể cưỡng lại. Cậu nhớ mọi sở thích của tôi, từ loại trà tôi hay uống đến bài nhạc tôi thích nghe. Có lần tôi vô tình nói thích một chiếc khăn lụa, vài ngày sau cậu ấy đã đặt nó trên bàn làm việc, chỉ nói đơn giản: “Em thấy hợp với chị”.
Tôi biết cậu đang cố gắng làm hài lòng tôi. Và tôi cũng biết, trong mối quan hệ này, tôi là người nắm quyền. Nhưng nghịch lý ở chỗ, chính tôi lại là người bị cuốn vào sâu hơn.
Chúng tôi bắt đầu vượt qua giới hạn vào một buổi chiều mưa. Văn phòng vắng người, chỉ còn lại chúng tôi. Tôi đã không đủ lý trí để dừng lại. Sau khoảnh khắc đó, cảm giác tội lỗi dâng lên rõ rệt. Cậu ấy ôm tôi, nói rằng sẽ luôn ở bên tôi, tôi xứng đáng được yêu thương nhiều hơn.
Tôi đã tin vào câu nói đó, dù trong sâu thẳm, tôi hiểu mọi thứ không đơn giản như vậy.
Năm tháng trôi qua trong một sự giằng xé liên tục. Ban ngày, tôi là một giám đốc nghiêm túc, một người mẹ, một người vợ. Ban đêm, tôi lại trở thành một người phụ nữ sống trong những cảm xúc lén lút.
Và rồi một ngày, tôi về nhà khi đã khuya.
Chồng tôi vẫn đang ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt đã có thêm nhiều nếp nhăn mà trước đây tôi chưa từng để ý. Anh không hỏi tôi đi đâu, cũng không trách móc. Chỉ là khi tôi bước vào, anh nhìn tôi lâu hơn mọi khi, ánh mắt bình thản đến mức khiến tôi thấy sợ. Rồi anh hỏi một câu khiến tôi thót tim: “Em có hạnh phúc không?”.
Tôi nhớ đến những tin nhắn ngọt ngào, những ánh mắt chăm sóc, những khoảnh khắc khiến tim mình rung lên vì chàng trai trẻ kia. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhớ đến những đêm mất ngủ, những lần né tránh ánh nhìn của con, những cảm giác tội lỗi cứ âm ỉ như một vết thương không lành.
Tôi không trả lời được.
Chồng tôi gật đầu, như thể đã hiểu.
Anh đứng dậy, đi vào phòng, rồi mang ra một tập hồ sơ. Đó là toàn bộ giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, những thứ anh vẫn luôn quản lý suốt bao năm qua.
Anh đặt xuống trước mặt tôi. “Anh đã sống đủ lâu để hiểu, có những thứ giữ lại bằng trách nhiệm thì chỉ làm nhau mệt thêm. Nếu em thấy người khác là điều em muốn, anh sẽ không giữ”, chồng tôi nói.
Anh nói đã biết chuyện tôi có người khác, anh muốn trả lại toàn bộ tài sản để tôi toàn quyền quyết định. Chồng tôi cũng nói, anh sẵn sàng tha thứ nếu tôi thay đổi.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chọn gia đình nhưng cuối cùng, tôi lại ký vào tờ đơn ly hôn. Không phải vì tôi yêu chàng trai trẻ kia nhiều hơn mà vì tôi biết, sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không còn xứng đáng đứng trong ngôi nhà này với tư cách là một người vợ.
Tôi rời khỏi căn nhà quen thuộc, bỏ lại chồng và con cùng nỗi day dứt mà có lẽ tôi sẽ phải mang theo suốt phần đời còn lại.
Người đàn ông trẻ kia vẫn ở bên tôi, khi tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân. Nhưng kỳ lạ thay, khi không còn ràng buộc, tôi lại không còn cảm thấy những điều từng khiến mình say mê nữa.
Và đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu câu hỏi của chồng mình tối hôm đó. Tôi có hạnh phúc không?
Câu trả lời hiện tại của tôi là không, và cái giá tôi phải trả là mất gia đình, danh dự và mãi mãi không thể hạnh phúc…
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ThS Đoàn Dư Mạnh - Hội Bệnh mạch máu Việt Nam - cho hay cơn thiếu máu não thoáng qua hay còn được gọi là đột quỵ thoáng qua, có biểu hiện lâm sàng giống hệt đột quỵ nhưng thời gian diễn ra thường rất ngắn, kéo dài vài phút và hầu hết là dưới một tiếng.
Khác với đột quỵ thực sự, tình trạng này có thể tự phục hồi hoàn toàn mà không để lại bất kỳ tổn thương vĩnh viễn nào cho não bộ.
Triệu chứng của cơn thiếu máu não thoáng qua rất điển hình, bao gồm cảm giác tê hoặc yếu nửa người, méo miệng, yếu tay chân, mờ mắt, nói khó, chóng mặt và thậm chí là ngất xỉu.
"Thế nhưng do các biểu hiện này thoái lui nhanh chóng nên người bệnh thường nảy sinh tâm lý chủ quan. Đa số bệnh nhân tự chẩn đoán mình bị tụt huyết áp, hạ đường huyết hay trúng gió, từ đó có cách xử trí tự ý cạo gió hoặc đi ngủ tiếp. Chính sự lơ là này đã vô tình làm mất đi cơ hội điều trị vàng", bác sĩ Mạnh cho hay.
Theo bác sĩ Mạnh, nếu không được can thiệp xử lý, những người từng trải qua tình trạng này hoàn toàn có nguy cơ đối mặt với một cơn đột quỵ thực sự trong tương lai. Thậm chí, theo nghiên cứu của Hội Tim mạch Mỹ, cơn thiếu máu não có thể chuyển biến thành đột quỵ thực sự chỉ trong vòng một năm.
Bác sĩ Mạnh cho hay việc nhận biết chính xác đâu là cơn thiếu máu não báo trước đột quỵ và đâu là chóng mặt do thoái hóa đốt sống cổ hay tụt huyết áp thực sự rất khó khăn vì các triệu chứng tương đối giống nhau.
Tuy nhiên, đặc trưng của thiếu máu não thoáng qua là các triệu chứng thường xuất hiện đột ngột ở một bên cơ thể và tác động trực tiếp đến các trung khu thần kinh chi phối việc nói, nhìn và vận động.
Ngược lại, chứng chóng mặt do thoái hóa đốt sống cổ thường liên quan mật thiết đến việc thay đổi tư thế như xoay cổ, cúi đầu, nằm lệch hoặc kê gối quá cao. Còn đối với tình trạng tụt huyết áp tư thế, người bệnh thường bị choáng váng khi đột ngột thay đổi tư thế cơ thể.
Để nhận diện đúng nhất, người dân được khuyến cáo áp dụng nguyên tắc kinh điển F.A.C.T. Bác sĩ đặc biệt nhấn mạnh, dù chưa rõ nguyên nhân, nhưng một khi đã xuất hiện triệu chứng ngất hoặc choáng, người bệnh tuyệt đối không được tự xử lý tại nhà.
Khi bệnh nhân có biểu hiện đau nhiều, khó nói hoặc yếu liệt, cần lập tức đưa đến cơ sở y tế gần nhất hoặc gọi cấp cứu 115 để được xử trí. Việc cấp cứu kịp thời là yếu tố mang tính quyết định, bởi nếu bỏ lỡ thời gian vàng, người bệnh có thể phải gánh chịu những di chứng đột quỵ vô cùng nặng nề.
Tại bệnh viện, bước đầu tiên để loại trừ các bệnh lý khác là chụp phim sọ não, bao gồm chụp CT hoặc cộng hưởng từ nhằm kiểm tra tình trạng tụ máu hay xuất huyết.
"Thực tế lâm sàng cho thấy có những bệnh nhân xuất hiện cơn đau rất giống thiếu máu não thoáng qua, nhưng khi thăm khám lại phát hiện ra các dấu hiệu của tăng huyết áp.
Dù chỉ là thoáng qua, các bằng chứng y khoa và kinh nghiệm lâm sàng đều khẳng định nguy cơ tiến triển thành đột quỵ thực sự trong tương lai là rất lớn.
Mục đích cốt lõi của việc tầm soát là tìm ra nguyên nhân gây bệnh, có thể xuất phát từ não bộ, hệ thống mạch máu nuôi não hoặc từ tim. Điển hình như những trường hợp bệnh nhân tăng huyết áp kèm theo rung nhĩ, huyết khối có thể hình thành ngay trong buồng tim và di chuyển lên não gây tắc nghẽn, dẫn đến đột quỵ", bác sĩ Mạnh nói.
Ngay khi xác định được nguyên nhân, bác sĩ sẽ đưa ra các chỉ định điều trị kịp thời, bao gồm kê đơn thuốc chống đông máu hay thuốc điều chỉnh rối loạn lipid máu để chủ động phòng ngừa.
Đối với các ca bệnh có nhiều yếu tố nghi ngờ, người bệnh sẽ tiếp tục được thực hiện các phương pháp chẩn đoán chuyên sâu để truy tìm triệt để các bất thường trong cơ thể.
Theo cơ quan công an, đường dây này đã thu gom heo bệnh từ nhiều địa phương như Phú Thọ, Tuyên Quang, vận chuyển về Hà Nội để giết mổ, tiêu thụ.
Hiện danh sách trường học sử dụng thực phẩm từ Công ty TNHH thực phẩm Cường Phát chưa được công bố. Nhiều trường học đã phát đi thông báo để trấn an học sinh, phụ huynh.
Giữa đêm 31-3, Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên (Hà Nội) đăng thông báo cho biết trước sự quan tâm, lo lắng của phụ huynh và tập thể cán bộ, giáo viên, nhân viên, nhà trường đã khẩn trương tiến hành kiểm tra, rà soát toàn bộ hồ sơ, chứng từ, nguồn cung ứng thực phẩm đã và đang được sử dụng trong công tác nuôi dưỡng, chăm sóc học sinh tại trường.
Theo nhà trường, Công ty cổ phần Dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội đang cung cấp thực phẩm cho trường có hợp tác với nhiều nhà cung cấp thực phẩm như: MeatDeli, Massan, Vissan, Cường Phát...
"Nhà trường đã rà soát, kiểm tra lại toàn bộ từ đầu năm đến ngày 31-3 thì không thấy có thực phẩm của Công ty Cường Phát đưa vào trường. Mong các bác phụ huynh hiểu và yên tâm" - nhà trường thông báo.
Cũng theo Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên, vào sáng 30-3, đoàn kiểm tra an toàn vệ sinh thực phẩm Hà Nội đã có buổi làm việc với Công ty cổ phần Dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội, lấy mẫu kiểm nghiệm tinh bột và thịt.
Đoàn đã kiểm tra 15 điều kiện an toàn thực phẩm, trong đó có việc sử dụng thực phẩm, nguyên liệu thực phẩm có nguồn gốc rõ ràng và đảm bảo an toàn.
Qua kết luận tại buổi làm việc, Công ty cổ phần Suất ăn công nghiệp Hà Nội đảm bảo các điều kiện an toàn thực phẩm, có khả năng tiếp tục cung cấp suất ăn cho nhà trường. Do vậy, trường vẫn sử dụng nguồn thực phẩm cung cấp cho bữa ăn bán trú này.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online sáng 1-4, cô Trần Thị Thanh Nga - Phó hiệu trưởng Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên - cho biết từ ngày 5-9-2025 trường bắt đầu tiếp nhập thực phẩm từ công ty Cổ phần Suất ăn công nghiệp Hà Nội. Trong quá trình ký hợp đồng, trường yêu cầu chỉ nhận nguồn thịt từ Meat deli.
Trường có 900 học sinh ăn bán trú mỗi ngày. Để bảo đảm công tác an toàn vệ sinh thực phẩm, nhà trường phân công nhân sự kiểm tra thực phẩm, truy xuất nguồn gốc mỗi ngày lúc 5h30 sáng mỗi ngày.
"Sau khi nghe thông tin xôn xao trên mạng, không phải chỉ phụ huynh hoang mang, mà nhà trường cũng rất lo lắng, bởi chúng tôi và cả con cái cũng ăn bán trú ở trường.
Ngay trong ngày 31-1 nhà trường đã yêu cầu các giáo viên gửi lại hết minh chứng thực phẩm từ đầu năm để truy xuất lại từng mã. Thực sự rất may mắn vì không dính một bữa bào của Cường Phát", cô Nga nói và cho biết hiện bữa ăn bán trú của trường vẫn đang diễn ra bình thường.
Ngay khi cơ quan chức năng khởi tố vụ án, cùng với những thông tin ban đầu về các trường học có ký kết với đơn vị cung ứng suất ăn có liên quan đến đường dây tiêu thụ thịt bệnh, trong các nhóm phụ huynh, nhiều người bày tỏ sự lo ngại và lựa chọn giải pháp trước mắt là cho con ngừng ăn tại trường.
Sau khi nhận được thông tin, nhiều phụ huynh xin dừng ăn bán trú cho con và yêu cầu nhà trường minh bạch - Ảnh: N.BẢO - D.LIỄU
Chị H. - phụ huynh đang có con theo học tại Trường THCS Văn Quán chia sẻ rất hoang mang khi tối 31-3 trên một số báo chí đã đăng tải trường có sử dụng suất ăn của công ty này. Ngay tối qua chị đã xin phép cho con từ mai không ăn bán trú ở trường nữa.
"Phụ huynh gửi con ăn bán trú và chỉ còn biết trông cậy vào nhà trường, đơn vị cung cấp suất ăn. Vì vậy, khi nghe thông tin trường có hợp đồng với đơn vị liên quan đến thịt bẩn khiến tất cả phụ huynh đều lo lắng.
Hậu quả không chỉ trước mắt mà còn ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe các con", chị H. nói và cho hay đã dự định đưa con đi kiểm tra sức khỏe để an tâm hơn.
Không chỉ dừng ở việc lo lắng, nhiều ý kiến yêu cầu nhà trường phải có trách nhiệm giải trình rõ ràng về nguồn thực phẩm. Anh M. (Hà Đông) nói: "Cái phụ huynh cần là ban giám hiệu trả lời thông tin báo chí đưa có đúng không… nếu có liên quan thì phải cho con đi khám sức khỏe".
Điều khiến phụ huynh thêm bất an là việc nhận biết thịt nhiễm bệnh không dễ dàng. Trong nhiều trường hợp, thực phẩm vẫn có thể được chế biến và tiêu thụ mà không có dấu hiệu bất thường ngay lập tức.
Phụ huynh Đỗ Tiến Hưng (Yên Viên, Hà Nội) cho biết có con ăn bán trú từ lớp 1 đến lớp 5 tại Trường tiểu học Thị trấn Yên Viên. Khi thấy một loạt danh sách trường học ở Hà Nội có nguy cơ sử dụng thực phẩm của công ty Cường Phát trôi nổi trên mạng, chưa rõ đúng sai khiến anh hoang mang.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, Trường tiểu học Đình Xuyên, xã Phù Đổng, Hà Nội cũng đang nhận thực phẩm từ công ty Cổ phần dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội.
Sáng 1-4, một phụ huynh có con học tại đây bày tỏ khi biết công ty Cổ phần dịch vụ Suất ăn công nghiệp Hà Nội nhập thịt lợn bệnh từ công ty Cường Phát cho các trường học, phụ huynh này đã rất hoang mang.
Theo phụ huynh này, sáng cùng ngày giáo viên chủ nhiệm đã gửi tin nhắn vào nhóm Zalo của lớp và cho biết nhà trường đang rà soát, kiểm tra lại các chứng từ về nguồn gốc thực phẩm đã được sử dụng trong công tác bán trú tại trường.
Tuy nhiên đến thời điểm hiện tại trường vẫn chưa phát hiện sản phẩm nào liên quan đến công ty Cường Phát. Ngày 1-4, công tác ăn bán trú tại trường vẫn diễn ra bình thường.
"Nghe thông tin thì phụ huynh nào cũng hoang mang, vì con cái là tất cả của bố mẹ. Bây giờ chỉ mới nghe thông tin trường báo không nhập thực phẩm nào liên quan đến công ty Cường Phát thì chúng tôi chưa tin. Trường cần phải có công văn và các minh chứng rõ ràng", phụ huynh này nói.
Công ty Suất ăn công nghiệp Hà Nội cung cấp thực phẩm cho Trường THCS Văn Quán và Trường Tiểu học Đình Xuyên - Ảnh: D.LIỄU - N.BẢO
Phụ huynh N.T.N. cho biết có con đang học lớp 1 và 3 tại Trường tiểu học Đình Xuyên. "Nhà trường thông báo để trấn an, phụ huynh vẫn chưa yên tâm, đang rất bất an và không biết nên cho con ăn bán trú nữa hay không. Mong các cơ quan chức năng sớm vào cuộc để làm rõ mọi việc", chị N. nói.
Cũng làm trong lĩnh vực thực phẩm và thường xuyên cung cấp cho trường học, khu công nghiệp, chị M.H. (Hà Đông) đang có con theo học tại trường THCS cho rằng việc truy xuất nguồn gốc không quá phức tạp nếu nhà trường làm đúng quy trình.
"Đầu vào của trường hoặc bếp ăn đều phải có hồ sơ, chứng từ. Dù có thể dùng nhiều nhà cung cấp, nhưng khi yêu cầu thì phải chứng minh được rõ ràng. Ngay cả khi đơn vị cung cấp trúng thầu, họ vẫn phải được duyệt thực đơn và hồ sơ nhà cung cấp trước khi đưa thực phẩm vào trường học.
Không thể chấp nhận việc cho rằng "không rõ nguồn gốc", bởi đây là vấn đề liên quan trực tiếp đến sức khỏe học sinh", chị H. thắng thắn bày tỏ.
Nhiều phụ huynh mong muốn các trường học nhanh chóng công khai nguồn cung thực phẩm, hợp đồng với đơn vị cung cấp, cũng như quy trình kiểm soát an toàn thực phẩm để siết chặt quản lý, đảm bảo bữa ăn an toàn cho các con.
Ngày 31/3, đại diện Bệnh viện Từ Dũ (TPHCM) cho biết, vừa qua các bác sĩ nơi này đã phối hợp cùng ê-kíp Bệnh viện Chợ Rẫy phẫu thuật cứu sống một sản phụ mang thai trong ổ bụng ở vị trí cực kỳ hiếm gặp và nguy hiểm, đe dọa trực tiếp đến tính mạng.
Bệnh nhân là chị L.T.T. (36 tuổi, ngụ tỉnh Đồng Nai) có tiền sử hai lần sinh thường và một lần mang thai ngoài tử cung, đã phẫu thuật nội soi cắt tai vòi tử cung trái cách đây hơn 11 năm. Lần này, chị quên sử dụng biện pháp dự phòng và có thai ngoài ý muốn.
Gần đây, do xuất hiện tình trạng đau bụng tăng dần, người phụ nữ đến khám tại bệnh viện địa phương và được nghi ngờ có thai trong ổ bụng khoảng 10 tuần. Ngay sau đó, bệnh nhân được chuyển tuyến khẩn cấp đến Bệnh viện Từ Dũ.
Tại khoa Cấp cứu, các bác sĩ nhanh chóng thăm khám, hội chẩn và chỉ định thực hiện các cận lâm sàng chuyên sâu. Kết quả cho thấy bệnh nhân có thai nằm sau phúc mạc, ngay sát động mạch chủ bụng.
Khối thai ở ngay dưới vị trí phân nhánh của động mạch thận trái, có dấu hiệu dính vào thành động mạch chủ bụng một đoạn khoảng 10mm, xung quanh có nhiều dịch, nghi xuất huyết tiến triển.
Đây là một trong những thể thai ngoài tử cung rất hiếm gặp, nguy cơ vỡ mạch máu lớn gây nguy cơ tử vong nếu không can thiệp kịp thời. Trước tính chất phức tạp và nguy hiểm của ca bệnh, trưởng tua trực đã quyết định kích hoạt báo động đỏ liên viện, mời ê-kíp phẫu thuật mạch máu từ Bệnh viện Chợ Rẫy sang phối hợp xử trí.
Các chuyên gia hai phía đã cùng hội chẩn, xây dựng phương án phẫu thuật tối ưu nhằm đảm bảo an toàn tối đa cho người bệnh.
3 giờ cân não cứu thai phụ
Ca phẫu thuật được tiến hành lúc 23h45 ngày 26/3. Khi mở bụng bệnh nhân, ê-kíp ghi nhận tình trạng xuất huyết lan tỏa vùng sau phúc mạc. Khối thai nằm sát hàng loạt mạch máu quan trọng ở bụng, thận trái và niệu quản trái.
Các bác sĩ phải tiến hành bóc tách tỉ mỉ khối thai, để tránh tổn thương và bảo tồn được những mạch máu lớn ở thận, động mạch chủ bụng, bảo vệ niệu quản bên trái. Đáng chú ý, khối thai còn chèn ép động mạch sinh dục trái, gây tổn thương vị trí này trong quá trình bóc tách, khiến ê-kíp phải kiên nhẫn xử trí và phục hồi bảo tồn.
Cuối cùng, khối thai và bánh nhau bám sát vùng thận bên trái được lấy trọn vẹn. Sau gần 3 giờ cân não, ca mổ kết thúc thành công. Bệnh nhân mất khoảng 500ml máu và không cần truyền thêm.
Hậu phẫu 2 ngày, chị T. hoàn toàn tỉnh táo, sinh hiệu ổn định, vết mổ khô, có thể đi lại và ăn uống gần như bình thường. Đến sáng 31/3, chị T. hồi phục gần như hoàn toàn, đủ điều kiện xuất viện.
Theo Bệnh viện Từ Dũ, thành công của ca phẫu thuật không chỉ thể hiện trình độ chuyên môn cao của 2 đơn vị y tế tuyến cuối, mà còn cho thấy hiệu quả của mô hình phối hợp liên viện trong xử trí các ca bệnh nguy kịch, tưởng chừng không thể can thiệp.