Một vụ kẹt xe ở Nam Phi bất ngờ biến thành màn “so tài” khi hai tài xế đối đầu nhau bằng trò oẳn tù tì – Video: Instagram
Trong bối cảnh tắc đường kéo dài vào một buổi chiều thứ sáu tại Gauteng (Nam Phi), một khoảnh khắc hài hước đã được tài khoản Monique Prinsloo ghi lại và chia sẻ lên mạng xã hội. Đoạn video cho thấy hai tài xế ở hai xe khác nhau “thách đấu” nhau bằng trò oẳn tù tì để giết thời gian.
Không chỉ dừng lại ở việc tự giải trí, hành động này còn mang lại tiếng cười cho những người xung quanh – những người cũng đang mắc kẹt và không biết làm gì để giết thời gian.
Sau khi được đăng tải, đoạn clip nhanh chóng lan truyền, thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Nhiều người đặt ra hàng loạt câu hỏi: Hai tài xế có quen biết nhau không? Nếu là người lạ, họ đã bắt đầu trò chơi như thế nào? Và quan trọng nhất, ai là người chiến thắng?
Nhờ sức mạnh của mạng xã hội, danh tính hai nhân vật chính nhanh chóng được xác định là Zane và Jaco. Trong cuộc trao đổi với chương trình The Drive with Rob and Roz, cả hai cho biết đơn giản họ chỉ “quá chán nên nghĩ ra trò này để giết thời gian”.
Dù vậy, điều khiến nhiều người tiếc nuối là cả hai vẫn chưa tiết lộ kết quả cuối cùng của màn oẳn tù tì gây sốt này.

Năm đó, tôi 29 tuổi, có một cuộc hôn nhân mà nhiều người xung quanh vẫn gọi là ổn định. Chồng tôi không giàu có, nhưng anh chăm chỉ, hiền lành và chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Chúng tôi có một đứa con trai 5 tuổi, bé rất ngoan và quấn mẹ.
Nhưng ổn định đôi khi lại là thứ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình lặp lại, nhàm chán. Những bữa cơm không còn tiếng cười, những câu chuyện giữa hai vợ chồng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Tôi không còn cảm giác được yêu, được quan tâm theo cách một người phụ nữ mong muốn.
Rồi tôi gặp anh. Anh là đồng nghiệp mới chuyển về công ty. Anh nói chuyện có duyên, biết quan tâm, luôn hỏi tôi ăn chưa, có mệt không. Những điều nhỏ nhặt ấy, chồng tôi đã không làm từ rất lâu. Tôi biết mình đang trượt dốc, nhưng tôi vẫn mặc kệ.
Ban đầu chỉ là nhắn tin, sau đó là những buổi cà phê, rồi những lần nói dối chồng để đi gặp anh. Tôi tự bào chữa rằng mình xứng đáng được hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng tình yêu này là định mệnh, là thứ mà tôi đã bỏ lỡ khi còn trẻ.
Cho đến một ngày, tôi chính thức bước qua ranh giới, phản bội chồng.
Cảm giác tội lỗi chỉ thoáng qua rất nhanh, rồi bị lấn át bởi sự say mê và cảm giác được yêu thương. Tôi đắm chìm trong mối quan hệ đó như một người nghiện. Tôi bắt đầu thấy chồng mình trở nên "chướng mắt", thậm chí khó chịu mỗi khi anh quan tâm đến tôi.
Chuyện vỡ lở khi chồng tôi đọc được tin nhắn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh lúc đó sụp đổ hoàn toàn. Anh không đánh, không mắng tôi, chỉ hỏi tôi một câu: “Em có từng nghĩ đến con không?”.
Nhưng tôi lúc đó đã không còn tỉnh táo. Tôi chọn rời đi.
Tôi bỏ chồng, bỏ con lại cho anh, ký đơn ly hôn trong sự lạnh lùng. Tôi tin rằng mình đang bước vào một cuộc đời mới, nơi tôi sẽ được sống đúng với cảm xúc của mình.
Người tình của tôi nhanh chóng trở thành chồng mới. Đám cưới diễn ra vội vàng, không nhiều người biết, cũng chẳng ai chúc phúc nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ.
Những tháng đầu tiên, mọi thứ đúng như tôi mơ. Anh chiều chuộng tôi, đưa tôi đi chơi, luôn nói những lời ngọt ngào. Tôi từng nghĩ mình đã đúng. Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Anh bắt đầu kiểm soát điện thoại của tôi. Ban đầu là hỏi mật khẩu cho yên tâm, sau đó là kiểm tra từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Nếu tôi về muộn 10 phút, anh sẽ hỏi dồn dập tôi đã đi đâu, gặp ai.
Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là vì anh yêu tôi quá. Cho đến một lần, anh đọc được tin nhắn tôi trả lời một đồng nghiệp nam về công việc. Anh nổi điên, đập điện thoại xuống sàn, quát vào mặt tôi rằng: “Cô nghĩ tôi ngu à? Loại phụ nữ như cô, đã phản bội chồng một lần thì sẽ có lần thứ hai”.
Câu nói đó như một cái tát mạnh vào tôi. Tôi cố giải thích, nhưng anh không nghe. Anh bắt đầu cấm tôi giao tiếp với đồng nghiệp nam, cấm tôi ra ngoài nếu không có anh đi cùng. Tôi mất dần tự do mà mình từng đánh đổi cả gia đình để có được.
Mọi thứ không dừng lại ở đó. Những cơn ghen của anh ngày càng vô lý. Anh có thể nổi nóng chỉ vì tôi xem điện thoại quá lâu, vì tôi ăn mặc đẹp khi ra ngoài, vì tôi cười khi nói chuyện với người khác. Có lần, anh khóa cửa nhốt tôi trong nhà chỉ vì nghi tôi có ý định đi gặp người khác.
Tôi bắt đầu sợ chính người đàn ông mà mình từng yêu điên dại. Tôi nhận ra một sự thật đau đớn, người đàn ông từng sẵn sàng chen vào gia đình người khác để yêu tôi chưa bao giờ là một người tử tế. Và có lẽ, trong mắt anh, tôi cũng chưa bao giờ là một người đáng tin.
Những trận cãi vã ngày càng nhiều. Có lần, trong cơn tức giận, anh nói thẳng: “Tôi lấy cô vì nghĩ cô bỏ được chồng để theo tôi thì cũng sẽ vì tôi mà làm mọi thứ. Nhưng tôi không ngu để tin cô là người chung thủy”.
Tôi chết lặng. Hóa ra, ngay từ đầu, anh đã không tin tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc rời đi. Nhưng lần này, không còn dễ như trước. Tôi không còn gia đình để quay về, không còn chỗ dựa. Người chồng cũ của tôi đã cắt đứt mọi liên lạc. Con trai từ mặt khi tôi cố đến thăm.
Cái giá của lựa chọn sai lầm bắt đầu hiện rõ.
Một đêm, sau một trận cãi vã lớn, tôi bị chồng mới đuổi ra khỏi nhà. Tôi đứng ngoài đường với một túi đồ nhỏ, không tiền, không nơi nào để đi. Trời hôm đó mưa rất to. Tôi đã nghĩ đến việc gọi cho chồng cũ nhưng tôi không dám. Tôi hiểu rằng mình không còn quyền gì để quay lại cuộc sống đó nữa.
Giờ đây, tôi sống một mình, làm lại từ đầu với một công việc lương thấp. Những đêm dài, tôi không ngủ được, chỉ nhớ lại từng khoảnh khắc trong quá khứ, những bữa cơm gia đình, tiếng con gọi mẹ, ánh mắt hiền lành của chồng cũ... Tất cả những thứ đó, tôi đã tự tay đánh mất.
Người ta thường nói ngoại tình là do thiếu thốn tình cảm. Nhưng bây giờ tôi hiểu, đôi khi không phải vì thiếu, mà là vì con người ta không biết đủ. Tôi từng nghĩ mình xứng đáng với một tình yêu tốt hơn. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang chạy theo cảm xúc nhất thời và tự biến mình thành người phản bội.
Cái kết của tôi không phải là một bi kịch bất ngờ mà là một cái giá rất công bằng. Tôi không mong được tha thứ. Tôi chỉ mong câu chuyện của mình sẽ khiến ai đó, trong một phút yếu lòng, dừng lại trước khi bước qua ranh giới. Bởi có những sai lầm… không bao giờ có thể quay đầu lại.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tình Yêu Giới Tính
Chồng cũ đăng ảnh cưới thông báo tái hôn, tôi sững sờ khi biết vợ anh là ai

Tôi và chồng cưới nhau 8 năm, có một con gái đang học lớp 1. Ba năm trước, tôi mang bầu lần thứ 2 nhưng không may bị thai ngoài tử cung. Khi phát hiện, thai đã khá lớn phải phẫu thuật, đồng thời cắt luôn một bên vòi trứng. Kể từ đó, dù rất mong muốn, tôi vẫn chưa thể sinh thêm con.
Thấy tôi áp lực, chồng động viên, rằng dù sao chúng tôi cũng có con gái rồi, không cần quá lo lắng. Đợi vài năm nữa, nếu vẫn không thể mang thai, chúng tôi có thể nghĩ đến phương pháp thụ tinh bằng ống nghiệm.
Mỗi lần nghe chồng nói vậy, tôi đều thấy mình thật sự may mắn vì có một người chồng tâm lý, yêu thương vợ.
Rồi một ngày, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Cô ấy tự giới thiệu là Thanh - đồng nghiệp làm cùng phòng với chồng tôi. Và chính vì làm cùng phòng, nên cô ấy biết chồng tôi đang trong “tầm ngắm” của một nữ đồng nghiệp khác. Người đó chưa chồng, xinh đẹp.
Thanh nói, là phụ nữ, lại từng bị chồng phản bội, cô ấy không muốn tôi lại rơi vào cảnh giống cô ấy nên nhắn tôi để ý “giữ chồng”. Ở cơ quan, Thanh sẽ thay tôi để ý mọi chuyện.
Thanh nhắn với tôi: “Chuyện em nhắn với chị đừng để anh ấy biết nhé. Dù sao cũng là đồng nghiệp, mỗi ngày đều nhìn mặt nhau”. Và cứ thế, đều đặn mỗi ngày, mỗi tuần, chồng tôi tăng ca về muộn, hay có dịp đi đâu, nay trà nước chỗ nào, Thanh đều nhắn cho tôi biết.
Lúc đầu, tôi cho rằng cô ấy quá nhiều chuyện. Tám năm sống chung, tính chồng tôi thế nào, chẳng lẽ tôi còn không hiểu rõ. Anh ấy luôn nghiêm túc, đàng hoàng, đặc biệt ghét chuyện lăng nhăng.
Nhưng một ngày, Thanh nhắn cho tôi, nói hôm nay cô gái kia kêu thèm trà sữa. Chồng tôi lập tức đặt mua trà sữa cho cả phòng. Tối đó, tôi hỏi chồng: “Nay anh mua trà sữa cho em nào ở cơ quan à?”. Anh ấy nhìn tôi thoáng sững sờ như muốn hỏi làm sao mà tôi biết, sau đó nhẹ cười trả lời: “Vừa rồi anh được tăng bậc lương nên khao nhẹ trà sữa, cà phê cho mọi người ấy mà. Em cài gián điệp trong cơ quan anh à?”.
Anh ấy đùa nhưng tôi thấy không vui, linh cảm có vẻ như có gì đó không ổn lắm. Một lần khác, Thanh nhắn tôi: “Nay em thấy con bé kia đưa cho chồng chị một túi đồ, hình như mua áo cho chồng chị. Chị xem có phải không?”.
Đúng tối đó, chồng tôi mang về 3 cái áo sơ mi kẻ ca rô mới. Anh nói, cửa hàng gần cơ quan giảm giá, mấy anh đồng nghiệp đi mua nên rủ đi. Tôi cáu kỉnh với chồng: “Thôi anh đừng lừa em nữa. Xưa nay anh có tự mua quần áo bao giờ. Là ai mua tặng anh phải không?”. Chồng hỏi tôi đang nói bậy bạ cái gì thế, có ai mua áo tặng anh thì đã phúc 3 đời.
Anh ấy còn gắt gỏng, bảo tôi dạo này đổi tính đổi nết, toàn ăn nói, nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng những thông tin mà Thanh nói với tôi đều trùng khớp, chỉ có điều qua anh thì mọi chuyện theo chiều hướng khác.
Kể từ đó, tôi hay để ý điện thoại của chồng, nhiều lần còn lén lút dò mật khẩu. Một lần chồng bắt gặp, anh đọc luôn mật khẩu cho tôi mở vào. Anh nói, mật khẩu là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi, anh chưa từng đổi. Chỉ vì bao năm nay tôi không hỏi nên anh không nói.
Tôi cũng để ý giờ đi giờ về của anh, xem cách anh ăn mặc như thế nào. Có gì lạ tôi đều thắc mắc. Và lần nào anh ấy cũng trả lời trôi chảy như đã chuẩn bị sẵn phương án để đối phó.
Cho đến một hôm, Thanh nhắn cho tôi: “Thấy con bé kia kể là chồng chị nói chị không sinh được nữa, mà bố mẹ anh ấy thì áp lực con trưởng phải có con trai. Anh ấy còn đùa là cho anh ấy gửi bé kia một đứa con đấy!”.
Đọc dòng tin nhắn này thì tôi không nhịn nổi nữa. Những chuyện đó, nếu chồng tôi không nói ra thì ai biết. Hóa ra, anh chỉ giả vờ tử tế, thâm tâm cũng coi thường, chán nản vì tôi không còn khả năng sinh con.
Tối đó, vợ chồng tôi căng thẳng tột cùng. Tôi nhắc lại chuyện anh vì một ly trà sữa cho tình nhân mà mua luôn cho cả phòng, nhắc lại chuyện mấy cái áo sơ mi anh nói tự mua thực chất là do người tình tặng, và cả chuyện anh nhờ người ta đẻ con trai. Cuối cùng, không kìm chế nổi cảm xúc, tôi gào lên: “Đúng là cha nào con nấy, anh cũng ngoại tình, gái gú hệt bố anh thôi”.
Tôi vừa dứt lời đã nhận từ chồng một cái tát đau điếng: “Em nói luyên thuyên gì cũng được, đừng có lôi bố mẹ tôi vào đây”. Tôi ôm mặt, cái tát rất đau, nhưng không đau bằng cõi lòng tôi lúc ấy. Anh ta đánh tôi. Từ trước tới giờ một câu nói nặng cũng không có. Giờ sự thật bị phanh phui, anh ấy lộ rõ bộ mặt thật rồi.
Sau khi bình tĩnh lại, anh nói anh đánh tôi là sai, còn những chuyện khác là do tôi tự vẽ. Anh ấy nói tôi hình như mắc vấn đề về tâm lý, nên đi khám bệnh.
Tôi cười chua chát. Cuộc hôn nhân này đã không còn giữ được nữa rồi. Trong cơn tức giận, tôi lôi máy tính ngồi viết đơn ly hôn. Dù anh giải thích, níu kéo nhưng lòng tôi đã quyết, không ai có thể thay đổi được.
Chưa đầy một năm sau ly hôn, tôi biết tin anh cưới vợ mới. Tôi vào trang cá nhân của anh, thấy anh đăng ảnh cưới gắn tên tài khoản Thanh Thanh với dòng trạng thái: “Vầng dương mới của tôi”. Cô dâu Thanh Thanh kia đứng cạnh chồng tôi trong tà váy cưới tươi xinh, rạng rỡ. Tôi tự hỏi, sao cô này cũng tên là Thanh nhỉ?
Tôi nhắn tin cho bạn thân chồng cũ, cũng là đồng nghiệp của anh, hỏi có phải hai người họ đã dan díu nhau từ khi vợ chồng tôi còn chưa ly hôn hay không? Anh ta trả lời: “Không phải, chồng em mà em còn không rõ à? Thanh Thanh thích chồng em lâu rồi nhưng cậu ấy không có tính đó. Chính là thời điểm em hay ghen tuông, vợ chồng lục đục, cô ta luôn ở bên động viên, chia sẻ. Sau khi bọn em quyết định ly hôn, chính Thanh là người giúp chồng em vượt qua cú sốc đổ vỡ đó. Anh cũng không hiểu sao bọn em lại phải đến nông nỗi ấy”.
Tôi sững sờ. Giờ thì tôi mới hiểu ra mọi chuyện. Chính là cô ta lấy lòng chồng tôi không được nên quyết định phá đám từ tôi. Cô ấy từng bước từng bước một gieo cho tôi nỗi nghi ngờ, mất niềm tin vào chồng rồi tự dựng lên mọi chuyện. Và tôi đã tin cô ta như một kẻ ngốc, mỗi ngày lại dùng sự nghi ngờ của mình đẩy chồng tôi vào vòng tay cô ấy.
Vợ chồng một khi đã không có sự tin tưởng, đổ vỡ là chuyện sớm muộn mà thôi. Khi tôi biết được sự thật, hối hận thì đã quá muộn...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Trước đó, mạng xã hội xuất hiện bài đăng cho rằng khoảng 16h ngày 5-4, một bé trai bị hai người lạ bế lên xe máy chở đi.
Người đăng tự xưng là mẹ cháu bé, kêu gọi cộng đồng mạng chia sẻ để hỗ trợ tìm kiếm, kèm nội dung "cứu con tôi với, xin bà con Đà Nẵng chia sẻ gấp".
Bài đăng mô tả một người đàn ông mặc áo thun bế bé trai mặc áo trắng, quần xanh lên xe máy rồi rời khỏi hiện trường, đồng thời để lại số điện thoại liên hệ.
Chỉ trong thời gian ngắn, bài đăng thu hút hàng nghìn lượt chia sẻ cùng nhiều bình luận.
Nhiều người dùng mạng là cư dân sống ở khu vực này nhận ra hình ảnh trong bài viết không trùng khớp với thực tế tuyến đường Phần Lăng 9.
Một số người dùng mạng chỉ ra các dấu hiệu hình ảnh "bắt cóc trẻ em" trên được tạo bằng trí tuệ nhân tạo (AI).
Khi liên hệ qua số điện thoại trong bài viết, người nghe máy là một người đàn ông và cho biết không biết, không liên quan đến nội dung bài đăng.
Cùng ngày, Công an phường Thanh Khê thông báo đây là tin đồn thất thiệt, sai sự thật. Hiện công an đang truy xét tài khoản đăng tin để xử lý theo quy định.
Công an TP Đà Nẵng khuyến cáo người dân không chia sẻ, bình luận tiếp tay cho việc lan truyền thông tin sai sự thật trên mạng xã hội.

