Phải chăng vì hết yêu nên mới chọn cách im lặng? Không hẳn. Đó là hệ quả của quá trình dài chúng ta mải mê “vận hành” thế giới bên ngoài mà quên mất cách hiện diện bên trong tổ ấm.
Sự im lặng trong hôn nhân hiếm khi đến từ một mâu thuẫn lớn hay nhỏ. Nó thường bắt đầu từ những thay đổi rất nhỏ: cách ta giao tiếp ứng xử, cũng như hiện diện trước đối phương.
Khi vị thế xã hội tăng lên, “cái tôi” thường bộc lộ rõ nét và có xu hướng xâm lấn bầu không khí gia đình.
Tại nơi làm việc, chúng ta quen với lối tư duy quản trị: quyết định nhanh, kiểm soát vấn đề và ưu tiên hiệu quả. Nhưng khi mang nguyên “công thức vận hành” ấy về nhà, cái ta nhận được đôi khi là khoảng cách vô hình.
Tôi đã chứng kiến một vài trường hợp: người chồng lạm dụng các câu cầu khiến, thái độ áp đặt khiến vợ của họ nảy sinh cơ chế tự vệ: thu mình lại và ít chuyện trò, tâm sự.
Rõ ràng, người vợ chọn cách im lặng không phải vì không có nhu cầu sẻ chia, mà vì không còn cảm thấy an toàn để bộc lộ những tổn thương hay suy nghĩ thật.
Ở một lát cắt khác, năng lượng cảm xúc của mỗi người là có hạn. Áp lực từ nhiều phía, trách nhiệm và sự kỳ vọng của xã hội phần nào đang âm thầm rút nguồn năng lượng này hằng ngày.
Sau một ngày dài phải đóng vai những cá nhân bản lĩnh và quyết đoán, nhiều người trở về nhà trong trạng thái kiệt sức tâm lý. Lúc này, một nghịch lý đau lòng xảy ra: Chúng ta sẵn sàng tinh tế, lịch thiệp với cả thế giới, nhưng lại thờ ơ và thiếu kiên nhẫn với người bạn đời.
Thật vậy, khi cạn kiệt năng lượng cảm xúc, chức năng giao tiếp tự thân sẽ bị đình trệ. Lúc này, trò chuyện không còn là nhu cầu kết nối, mà trở thành một nghĩa vụ. Từ ít nói dẫn đến lười chia sẻ, và cuối cùng rơi vào trạng thái “đóng băng” cảm xúc.
Cộng hưởng với đó là quy luật biến đổi sinh học theo tuổi tác. Sự sụt giảm nội tiết tố tác động trực tiếp đến “hệ thống phần thưởng” trong não bộ, mà còn làm suy giảm nhu cầu gần gũi và gắn kết.
Nếu những món ăn tinh thần như cử chỉ quan tâm, sự chạm khẽ hay những lời hỏi han không được duy trì như một thói quen, sợi dây liên kết giữa hai người sẽ lỏng lẻo dần theo quy luật tự nhiên.
Thêm một nghịch lý nữa là nhiều người còn suy nghĩ chủ quan rằng “sống với nhau lâu phải tự hiểu”. Lâu dần, họ bỏ qua những cảm xúc, suy nghĩ của nhau.
Ngoài ra trong thời đại số, khoảng cách này càng rõ nét: mỗi người một thiết bị, một dòng thông tin, một thế giới riêng. Gần nhau về khoảng cách, nhưng xa nhau về cảm xúc.
Sự rạn nứt trong hôn nhân luôn phát đi tín hiệu từ rất sớm. Hãy thử rà soát lại mối quan hệ thông qua một vài “chỉ báo” sau đây:
– Khi bạn chia sẻ một vấn đề cá nhân, đối phương phản hồi bằng sự thấu cảm hay chỉ đơn thuần là xử lý thông tin?
– Sự im lặng giữa hai người là trạng thái thư giãn, bình yên hay là sự né tránh, ngột ngạt?
– Những cuộc trò chuyện gần đây chỉ xoay quanh việc vận hành đời sống (con cái, tiền bạc) hay có chỗ cho những cảm xúc riêng tư?
– Bạn có còn là người đầu tiên mà đối phương muốn chia sẻ không?
– Khi có xung đột, hai người tìm cách hiểu nhau hay tìm cách kết thúc nhanh?
Nếu các câu trả lời nghiêng về phía tránh né cảm xúc hoặc hỏi – đáp đơn thuần, đó là chỉ báo cho thấy cuộc hôn nhân đang thiếu đi chất lượng hiện diện.
Để khôi phục kết nối và hàn gắn, sau một “cái đầu lạnh” để nhận diện thực tế, chúng ta cần một “trái tim ấm” để thấu cảm.
Trong mọi mặt của đời sống, hiểu được xem là tiền đề của thương. Hãy nhìn sâu và đa chiều vấn đề để thấy phía sau sự im lặng của bạn đời có thể là sự mệt mỏi chưa được gọi tên, phía sau một phản ứng gay gắt có thể là những áp lực đang đè nặng.
Thay vì kỳ vọng đối phương phải “đọc vị” mình, mỗi người cần học cách bày tỏ nhu cầu và cảm xúc một cách rõ ràng, chân thành.
Sự chia sẻ, trò chuyện của những vợ chồng sống lâu với nhau cần được nuôi dưỡng bằng những nguyên liệu giản đơn hằng ngày: một bữa cơm chung không thiết bị để trò chuyện, một cuộc lắng nghe không ngắt lời, một lần chia sẻ cảm xúc thay vì chỉ trao đổi thông tin.
Quan trọng không kém là việc chăm sóc sức khỏe tinh thần cá nhân. Bởi lẽ một tâm hồn kiệt quệ sẽ rất khó để cộng hưởng và kết nối với một tâm hồn khác.
Hôn nhân phần lớn rạn nứt từ những điều nhỏ bé bị bỏ quên trong thời gian dài. Nhưng cũng chính vì vậy, nó có thể được hàn gắn từ những điều nhỏ bé nếu mỗi người đủ sẵn sàng thay đổi.
Suy cho cùng, điều giữ hai người ở lại bên nhau không phải là chúng ta đã đi cùng nhau bao lâu, mà là mức độ sẵn lòng để hiểu nhau trong mọi hoàn cảnh, tình huống.
Người tham gia thử thách sẽ để một cục đá lạnh bên cạnh và bắt đầu ngồi vào bàn học cho đến khi cục đá tan hết. Trong suốt khoảng thời gian đó họ chỉ tập trung học và không quan tâm đến bất kỳ việc nào khác.
Người mới tham gia thường sẽ bắt đầu từ cục đá nhỏ vì thời gian tan sẽ nhanh hơn. Dần dà sẽ thay thành cục đá lớn hơn để thử thách sự tập trung và kiên trì của bản thân.
Giữa bối cảnh mà công nghệ và mạng xã hội dễ làm người ta phân tâm, nhiều bạn cho biết không dễ tập trung học, thậm chí học 10 phút là phải bấm điện thoại 5 phút mới chịu được.
Cho nên trào lưu này rèn cho người ta phải tập trung tối đa vào việc mình đang làm. Nhiều người còn hài hước bảo rằng có thể học cho đến khi tô bún bò, tô mì quảng hay bát cháo lòng "tan ra" để học xong có cái ăn luôn. Dù là hình thức nào thì thử thách này cũng mang lại những trải nghiệm thú vị.
Có khá nhiều bình luận được người ta để lại sau khi xem các video trải nghiệm thử thách này. "Tại sao lại có thể tập trung như vậy được nhỉ, mình chưa tìm được động lực để làm được như vậy, muốn học nhưng cơ thể chống lại mình, học tầm nửa tiếng là mình phải nằm dài ra để lướt điện thoại rồi mới học tiếp được", tài khoản Ngọc Hoa chia sẻ.
Tưởng dễ nhưng mà khó, ban đầu có nhiều người hào hứng tham gia thử thách vì nghĩ khá đơn giản. Tuy nhiên khi bước vào thật rồi có không ít người đã bỏ cuộc vì ngồi mòn mỏi mà đá "như hóa đá" mãi không chịu tan!
Nhiều người cũng tỏ ra thán phục khi các em nhỏ cũng tham gia thử thách. Dù tuổi còn nhỏ nhưng khi vào bàn học các em tập trung cao độ. "Thua cả một đứa nhỏ", nhiều tài khoản hài hước bình luận.
Dù biết chỉ là trào lưu, cũng không chắc kéo dài bao lâu, song trong một khoảnh khắc nào đó con người ta cũng đã biết kéo bản thân ra khỏi sự lười biếng, tạo động lực và lan tỏa tinh thần tích cực đến những người xung quanh.
Vụ việc đau lòng xảy ra tại Trung Quốc. Anh Hậu (33 tuổi, sống ở Sơn Đông) vì mặc cảm ngoại hình đã quyết tâm giảm cân để có diện mạo ưng ý trước ngày đính hôn. Thế nhưng, chỉ 72 giờ sau khi bắt đầu chương trình, người đàn ông này bất ngờ tử vong.
Khi đoạn camera giám sát (CCTV) được công bố, gia đình và dư luận không khỏi bàng hoàng trước những gì diễn ra trong căn phòng ký túc xá mở toang cửa suốt đêm.
Theo truyền thông địa phương, thời điểm đăng ký huấn luyện, anh Hậu nặng 104kg. Anh đã chi hơn 2.000 Nhân dân tệ để tham gia trại giảm cân tại Tai’an Meilai, với mong muốn "lột xác" trước dấu mốc quan trọng của cuộc đời.
Đáng nói, đây không phải lần đầu anh tìm đến trung tâm này. Chỉ khoảng một tháng trước, anh từng giảm thành công hơn 15kg nhờ chương trình huấn luyện tại đây.
Trước ngày đính hôn không xa, người nhà phát hiện anh Hậu tử vong liền đặt ra nghi vấn về mức độ liên quan và trách nhiệm của trung tâm giảm huấn luyện giảm cân này. Do tập luyện quá sức và ăn uống quá kham khổ nên anh Hậu không chịu được và tìm đến nhà bếp xin một miếng củ cải vì đầy hơi, đau bụng dữ dội. Đến 4h chiều, anh nhắn tin cầu cứu vì gặp khó khăn khi đại tiện. Đến 9h sáng hôm sau, nhân viên mới tá hỏa phát hiện anh đã tử vong trên giường.
Được biết, phía trại giảm cân đổ lỗi cho việc nạn nhân tự ý từ chối đi cấp cứu. Nhưng dư luận đặt câu hỏi: Một tổ chức thu tiền để quản lý sức khỏe, tại sao lại phó mặc tính mạng học viên cho sự "tự đánh giá" của một người đang suy kiệt? Việc bỏ mặc một người nặng hơn một tạ nhịn ăn và đau đớn suốt đêm trong căn phòng mở cửa là minh chứng cho sự tắc trách không thể chối cãi.
Sự việc hiện đang tiếp tục được điều tra và gặp bế tắc do khi gia đình từ chối khám nghiệm tử thi do phong tục. Tuy nhiên, đây là bài học xương máu cho bất kỳ ai đang có ý định giảm cân cấp tốc.
Theo Sohu trong quá trình ở trại, anh Hậu được ghi nhận là đã bỏ lỡ nhiều bữa ăn do quá mệt mỏi và đau đớn. Trong khi việc nhịn ăn cực đoan ở một người có thể trạng lớn gây ra sự sụt giảm đường huyết đột ngột và rối loạn điện giải. Khi cơ thể thiếu hụt các dưỡng chất thiết yếu, khả năng vận chuyển oxy đến các cơ quan bị đình trệ, đẩy trái tim vào trạng thái quá tải.
- Nên uống nước trước bữa ăn: Theo Healthline, nghiên cứu ghi nhận uống khoảng 500ml nước lọc trước bữa ăn 30 phút có thể giúp giảm cân cho người lớn béo phì. Sau 12 tuần, những người uống nhiều nước trước cả ba bữa ăn chính giảm trung bình 4 kg. Uống nước thường xuyên còn tăng cường năng lượng, có làn da đẹp.
- Biết cách giảm lượng đường và tinh bột: Một cách để giảm cân nhanh là cắt giảm lượng đường, tinh bột (carb) và thay thế bằng ngũ cốc nguyên hạt. Khi đó, bạn sẽ bớt cảm thấy đói, ăn ít calo hơn. Với kế hoạch này, bạn sẽ đốt cháy chất béo dự trữ để lấy năng lượng. Nếu chọn ăn ngũ cốc nguyên hạt cùng với sự thâm hụt calo, bạn sẽ hấp thụ nhiều chất xơ hơn, dẫn tới tiêu hóa chậm, có cảm giác no lâu hơn.
- Bổ sung chất xơ, tăng cường rau củ quả: Bạn hãy thưởng thức những đĩa đầy ắp loại rau xanh nhiều lá. Chúng chứa nhiều chất dinh dưỡng và bạn có thể ăn một lượng rất lớn mà không làm tăng nhiều calo và carb. Một số loại rau cho kế hoạch ăn ít carb, ít calo: bông cải xanh, súp lơ, rau chân vịt, cải, bắp cải, rau diếp, dưa chuột, cà chua…
- Nên ăn chậm nhai kỹ: Các bác sĩ thường khuyên bạn hãy ăn từ tốn, càng chậm càng tốt. Nhờ vậy, bạn sẽ không có cảm giác đầy bụng khó chịu, không nạp quá nhiều calorie vào cơ thể gây béo phì.
- Ngủ đúng giờ, đủ giấc: Nếu duy trì giấc ngủ ngon khoảng 8 tiếng/ngày, lượng calo hấp thụ sẽ giảm, giúp trọng lượng giữ ở mức khỏe mạnh.
- Hãy tập thể dục thể thao: Các chuyên gia khuyên rằng bạn nên dành ít nhất 150 phút tập luyện vừa phải mỗi tuần hoặc 75 phút cường độ cao. Các hướng dẫn khuyên bạn nên phân bố thời gian vận động trải dài trong cả tuần, không dồn dập. Một số môn thể thao tốt như đi bộ, chạy bộ, đạp xe, tập thể hình, bơi lội, yoga, pilate.
Hu Yingrong, 46 tuổi, chuyển đến đảo Cù Sơn, huyện Chu Sơn, tỉnh Chiết Giang theo chồng. Hòn đảo có 55.000 dân cư, nằm cách đất liền hai giờ đi phà. Nam giới tại đây chủ yếu đi biển hoặc khai thác đá, trong khi phụ nữ làm nội trợ và đan lưới thuê với thù lao thấp.
Trước đây, Hu là công nhân xưởng lưới đánh cá. Tiền công đan 10 mét lưới của bà chỉ được một tệ (0,14 USD). Trung bình mỗi giờ đan lưới, cô kiếm được 5-8 tệ.
Khi dịch vụ giao đồ ăn xuất hiện tại địa phương, Hu chuyển sang công việc này. Thời gian đầu, cô gặp khó khăn trong việc nhớ đường và xử lý lượng đơn liên tục. Để giao đơn kịp giờ, Hu thường phải vượt qua sương mù, gió biển mạnh khiến xe chao đảo hay lội qua những vũng nước đọng sau cơn mưa. "Nhưng mệt nhất là phải chạy bộ lên những khu nhà cao tầng không có thang máy, hay luồn lách xe qua các con hẻm nhỏ hẹp chật cứng xe đẩy bán rau của người già", cô nói.
"Phần thưởng lớn nhất khi làm nghề là tự chủ thời gian. Lái xe và cảm nhận gió trên đảo mang lại cảm giác tự do", bà Hu nói.
Hu là một trong những người dẫn đầu về doanh số trên đảo với kỷ lục 189 đơn hàng mỗi ngày. Thu nhập hàng tháng của bà khoảng 8.000 tệ (khoảng 1.100 USD).
Một năm trở lại đây, các nữ tài xế giao đồ ăn với độ tuổi trung bình khoảng 40 đã thay đổi diện mạo lao động trên đảo. Từ những người xa lạ, nói giọng vùng miền khác nhau, họ tạo thành một cộng đồng 14 người. Họ chia sẻ đơn hàng, hướng dẫn tài xế mới và duy trì thói quen tụ họp vào ngày nhận lương.
Chen Lirong, 29 tuổi, trưởng nhóm cho biết khi đi xin việc tại các xưởng đóng tàu, cô bị từ chối do "phụ nữ khó tập trung làm việc vì phải chăm sóc con cái trong khi chồng đi vắng". "Giao đồ ăn có giờ làm linh hoạt, giúp tôi cân bằng được việc gia đình", Chen kể.
Để hỗ trợ đồng nghiệp, cô thường sắp xếp ca làm ngày cho những người có con nhỏ, còn bản thân nhận các đơn giao xuyên đêm.
Nghề này trở thành điểm tựa kinh tế cho những phụ nữ có hoàn cảnh đặc biệt. Sau khi ly hôn, Wang Jinrong, 44 tuổi, một mình nuôi bốn người con. Trong nhóm giao hàng, Wang nhận được sự hỗ trợ từ đồng nghiệp thông qua việc đổi ca để có thêm thời gian cho gia đình.
Trên mạng xã hội, câu chuyện của nhóm tài xế nhận được nhiều phản hồi tích cực. Một người bình luận: "Họ không chỉ giao đồ ăn, họ đang tự giải thoát bản thân khỏi sự phụ thuộc kinh tế".