Bài viết Có bằng đại học, 30 tuổi vẫn thất nghiệp, đi giao hàng, phục vụ: Có gì phải xấu hổ? nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Nhiều bạn đọc tự hào với lao động chân chính, không sợ ánh nhìn người khác.
Bạn đọc Lê Thanh Trung nói thẳng không ăn cắp, ăn trộm, không có gì phải xấu hổ. Một khi lao động không vi phạm luật pháp để kiếm sống, không có gì phải xấu hổ khi mình chưa tìm được việc làm ưng ý.
Đồng tình, bạn đọc Trần Dung cũng nói chẳng có gì xấu hổ, so sánh ngang hàng thường thiếu công bằng. Người khoe thăng chức có thể đã có nền tảng gia đình, quan hệ, hoặc cơ hội sớm hơn mình.
“Shipper hay phục vụ lại đang tích lũy theo cách khác như kỹ năng chịu áp lực, thị trường, kỷ luật… Những thứ đó không khoe được, nhưng rất có giá trị”, Dung nói.
Tương tự, bạn đọc leph****@gmail.com thẳng thắn nói ăn cướp, ăn trộm hay lừa đảo mới xấu hổ. Mình làm việc chân chính chẳng có gì phải xấu hổ.
Bạn đọc Minh Tâm chia sẻ rằng bản thân từng trải qua hoàn cảnh tương tự, nên rất thấu hiểu, và điều quan trọng là vẫn cố gắng, chưa bỏ cuộc. Trong khi đó, bạn đọc Quỳnh Như nhấn mạnh rằng miễn là công việc chân chính thì không có gì phải xấu hổ.
Bạn đọc Trần Thanh Tùng kể là nông dân U60, ông nói bạn học được gì khi đi giao hàng? “Đi giao hàng không đơn thuần là tới giao hàng cho khách. Thất nghiệp, không phải vì vậy mà mình nôn nóng tìm ngay một công việc mới không chọn lọc, hãy bình tĩnh”, bạn đọc nói.
Còn bạn đọc Sao Xẹt cho rằng có ai nói các bạn mắc cỡ, xấu hổ đâu. Lao động ngành nghề chi cũng được, miễn là chân chính, bằng sức lao động của mình.
“Tiến sĩ bây giờ đã phổ cập rồi. Đại học chỉ là kiến thức nền, sau thời gian trải nghiệm”, ông nói.
Còn bạn đọc Thảo Hy cho rằng ổn định không nhất thiết là có nhà hay chức vụ, mà có thể là thu nhập đủ sống, tinh thần vững, và biết mình đang đi đâu. Có người lương cao nhưng bất an, không thấy vui hay nhiều áp lực chi phối, liệu có gọi là ổn định?
“Có người xuất phát chậm nhưng đường cong đi lên dài và ổn định. Cuộc đời không phải là cuộc đua 100m, mà là marathon, thậm chí là nhiều chặng khác nhau”, Hy nói.
Bạn đọc Minh nói làm gì cũng được, quan trọng là bạn cảm thấy vui vẻ với công việc đang làm và thu nhập có thể nuôi sống bản thân, gia đình.
“Tuy nhiên nếu có thể phát huy kiến thức đã được học và phát triển nghề nghiệp chuyên môn với tấm bằng đã nhận thì tốt nhất. Chứ học xong mà không dùng để mang lại lợi ích cho bản thân mình thì có nghĩa đã chọn sai ngành nghề, phí hoài công sức, tiền bạc đã bỏ ra những năm tháng đại học”, Minh bày tỏ.
Còn bạn đọc Nguyên Hà nói đại học ngày nay cũng như tốt nghiệp phổ thông thôi, có gì phải sĩ diện. Làm nghề gì cũng tốt cả, miễn là không vi phạm pháp luật. Không có ai không làm việc mà có cuộc sống hạnh phúc cả.
Nhiều bạn đọc nói cân nhắc lại lựa chọn nghề nghiệp, tránh lãng phí tấm bằng đại học.
Bạn đọc Vũ A Na kể rằng cô gần như có hai bằng đại học và từng đi dạy chính thức một thời gian nhưng sau đó nghỉ. Thời sinh viên, cô mê đọc sách, đặc biệt là sách về bán hàng, càng đọc càng hứng thú, nên đã xin đi làm thêm trong lĩnh vực này.
Tốt nghiệp văn bằng 1, cô đi dạy rồi thấy đam mê bán hàng quá lớn. Thế là Na học thêm văn bằng 2 quản trị kinh doanh, chưa lấy được văn bằng này thì cô bị ốm nghỉ giữa chừng.
“Giờ tôi làm công việc bán hàng: bán vé số, trứng lộn, trà chanh thu nhập 22 triệu đồng một tháng ở quê. Bỏ nghề giáo đi làm công việc như vậy vì đam mê thì có đáng xấu hổ không?”, Na bày tỏ.
Bạn đọc Đào Tiên nói dành quãng thời gian đẹp nhất đời người để học 4 năm đại học, sau đó ra trường với bao ước mơ, hoài bão nhưng thực tế thất nghiệp hoặc công việc không như ý, thử hỏi ai mà không chạnh lòng.
Tiên bày tỏ nuối tiếc vì mình đã lãng phí thời gian, tiền của vào những mục tiêu không thực tế, không phù hợp, xem như là một lần thử và sai. Cuộc sống vẫn tiếp diễn nên cần tìm một công việc tạm thời để bớt gánh nặng tài chính, lâu dần thì ngại thay đổi.
“Tôi từng trải qua nên tôi hiểu, quan trọng nhất vẫn là bạn cảm thấy thế nào về công việc, công việc đó có giúp bạn tốt hơn từng ngày không, có thể dung hòa giữa công việc và sở thích không, có kế hoạch gì cho tương lai nếu công việc đó ngày mai không còn nữa”, Tiên chia sẻ.
Bạn đọc ký tên Shipper nói học đại học rồi đi làm shipper hay lao động phổ thông không đáng xấu hổ với nghề hay xã hội, mà đáng tiếc là lãng phí tấm bằng cùng thời gian, tiền bạc và công sức mà bản thân và gia đình đã đầu tư.
“Xấu hổ với tư duy chấp nhận hiện tại không cần cầu tiến để cố gắng được làm với đúng ngành mình và gia đình đã đầu tư vào”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Lại Quang Tấn bày tỏ thắc mắc về việc một số bạn học đại học vất vả mà vẫn long đong, tự hỏi liệu có phải các bạn đã chọn sai ngành hay trường ngay từ đầu.
Bạn đọc Phúc Nguyễn nói học đại học nên xem là cơ hội nâng cao kiến thức cho bản thân, còn quan trọng hơn là sống tử tế, kiếm thu nhập chính đáng và giáo dục con cái thành đạt. Như vậy, mỗi người đã đáng tự hào vì đóng góp cho xã hội, thay vì chạy theo sự tự hào “ảo” không bền vững về lâu dài.
Bạn đọc Vinh thừa nhận nhiều người học đại học xong nhưng lại không hợp ngành. Quay đầu làm lại từ đầu cũng là điều bình thường.
Bạn đọc Phạm Hữu Hiến nói ở nước ngoài, bằng đại học chỉ mang tính phổ cập, một người làm nail ở Mỹ cũng có bằng đại học. Có ai than vãn gì đâu?
Alec Gast và Luyện Nguyễn (cùng 35 tuổi) quen nhau 19 năm trước, khi học chung lớp 10 tại trường phổ thông ở Chicago, bang Illinois, Mỹ. Kỷ niệm thời học sinh của họ là lần cô gái gốc Việt chặn đường Alec ở cầu thang để xác minh anh có phải em trai của thầy dạy Văn khó tính không. Alec gật đầu còn Luyện cười rồi chạy đi. "Nụ cười lém lỉnh của cô ấy khiến tôi ngơ ngẩn vài giây", Alec hồi tưởng.
Sau khi tốt nghiệp, họ mất liên lạc. Luyện sang Thụy Sĩ học ngành y, còn Alec làm kỹ sư xây dựng ở quê nhà.
Năm 2021, Alec nhận ra "cô gái cầu thang" 14 năm trước giữa sân bay Chicago mùa dịch Covid. Anh cất tiếng gọi. Cả hai dừng lại hỏi thăm, trao đổi số điện thoại. Sau lần gặp này, Chàng kỹ sư Mỹ và cô bác sĩ nội trú Việt hẹn hò.
Nhưng khi có ý định tiến tới hôn nhân, họ gặp sự phản đối từ gia đình cô gái. Ông Binh, bố của Luyện, đánh giá cao Alec nhưng e ngại anh là người ngoại quốc, có sự khác biệt lớn về phong tục, lối sống và gốc rễ văn hóa.
Gia đình ông Binh định cư ở Mỹ 25 năm, vẫn gìn giữ truyền thống Việt Nam. Bốn anh chị của Luyện đều kết hôn với người gốc Việt, sống quây quần và giữ nếp sinh hoạt như còn ở quê nhà Quảng Ngãi. Cứ cuối tuần, đại gia đình lại tụ họp nấu phở, đổ bánh xèo. Việc cô con gái út muốn lấy một người ngoại quốc đã phá vỡ nếp nhà.
Năm 2023, gia đình nhiều lần họp và khuyên Luyện chia tay. Đầu năm 2024, ông Binh yêu cầu con gái phải lựa chọn giữa gia đình và Alec. "Vịt và gà có thể sống hòa thuận trong một cái sân, nhưng khi có biến cố, vịt tìm về vịt, gà theo đàn gà. Khác biệt gốc rễ lớn lắm, sớm muộn cũng tan đàn xẻ nghé thôi con", người cha nói.
Áp lực từ người thân khiến Luyện từng muốn dừng lại.
"Nhưng mỗi lần tôi muốn bỏ cuộc, Alec nói đợi em cả đời cũng được", Luyện kể. Sự kiên nhẫn ấy giúp cô có thêm động lực. Cô quyết định nói chuyện với bố và khẳng định nếu không được gia đình chấp nhận Alec, cô sẽ sống độc thân.
Trong thời gian đó, Alec chủ động chứng minh tình cảm bằng hành động. Dù làm việc từ 4h sáng đến 19h, anh vẫn tranh thủ đến đón Luyện mỗi khi cô tan ca đêm. Anh tự học nấu món Việt, mang cơm đến bệnh viện cho bạn gái. Mỗi cuối tuần, Alec đến nhà Luyện dùng bữa, tự học văn hóa Việt truyền thống từ cách cầm đũa cho đến bưng mâm sao cho đúng lễ giáo.
Ông Binh nói bắt đầu quan sát chàng trai Mỹ nhiều hơn thay vì chỉ phản đối. "Tôi thấy sự chân thành ở cậu ấy. Alec nỗ lực hòa nhập vào văn hóa Việt mà không gượng ép", ông kể.
Dịp Tết năm 2025, gia đình Alec đến thăm nhà Luyện. Tại đây, Alec chủ động dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng và chuẩn bị mâm cúng tổ tiên. Anh cũng làm quen và ăn thử các món ăn đặc trưng như sầu riêng, trứng vịt lộn, mắm tôm. Sau dịp này, gia đình ông Binh chính thức đồng ý cho hai người kết hôn.
Tháng 5/2025, Alec xin phép bố mẹ vợ tương lai làm lễ cầu hôn. Anh chuẩn bị một không gian ngập hoa tại vườn bách thảo Chicago rồi rủ Luyện đi chơi cuối tuần. Khi cô bước vào vòng hoa, chàng quỳ xuống giơ ra chiếc nhẫn. Gia đình hai bên từ chỗ nấp ùa ra chúc phúc.
Hơn hai năm, tình yêu biến họ thành những phiên bản tốt hơn. Trong mắt Luyện, chồng sắp cưới là cuốn "bách khoa toàn thư" giải đáp mọi câu hỏi lịch sử, địa lý, khoa học của cô. Ngược lại với Alec, Luyện là mảnh ghép "làm dịu thế giới vốn chỉ xoay quanh bản vẽ và bê tông cốt thép".
Tháng 3, họ về Việt Nam thăm quê và tổ chức tiệc ra mắt. Lễ cưới chính thức sẽ diễn ra vào ngày 23/5 tới tại Mỹ.
Nói về quãng thời gian đã qua, Alec cho biết sự mạnh mẽ của Luyện đã giúp họ gắn bó. "Tôi biết ơn Luyện vì cô ấy luôn giữ vững niềm tin vào mối quan hệ này", Alec nói.
Pickleball là môn thể thao mang lại nhiều lợi ích cho sức khỏe nếu được chơi đúng kỹ thuật và đảm bảo an toàn. Tuy nhiên, thực tế cho thấy chỉ một cú đánh bóng tưởng chừng vô hại cũng có thể dẫn đến những chấn thương nghiêm trọng, đặc biệt là vùng mắt. Những tình huống đáng tiếc như vậy là lời cảnh báo về việc cần trang bị đầy đủ bảo hộ và tuân thủ quy tắc an toàn khi tham gia môn thể thao này.
Điển hình, trường hợp bệnh nhân N.V.C (35 tuổi, Hà Nội) nhập viện cấp cứu trong tình trạng mắt trái tổn thương đặc biệt nặng bao gồm: Mất hoàn toàn khả năng nhận biết sáng tối, vỡ nhãn cầu; phòi kẹt mống mắt và tổ chức nội nhãn; rách giác mạc, củng mạc; viêm loét nặng.
Do tổn thương không thể phục hồi, các bác sĩ buộc phải phẫu thuật múc bỏ nhãn cầu. Đặc biệt, mắt trái của người bệnh bị mù vĩnh viễn.
Theo các chuyên gia nhãn khoa, thời gian gần đây số ca chấn thương mắt liên quan đến Pickleball có xu hướng gia tăng. Nguyên nhân chủ yếu là do bóng di chuyển với tốc độ cao, khoảng cách thi đấu gần, phản xạ không kịp hoặc va chạm vợt giữa những người chơi.
Một trường hợp khác là bệnh nhân N.V.H 39 tuổi, ở Bắc Ninh nhập viện sau khi bị bóng Pickleball đập mạnh vào mắt trái trong lúc thi đấu.
Theo các bác sĩ, bệnh nhân bị đụng dập nhãn cầu, xuất huyết tiền phòng và dịch kính, giác mạc phù nhẹ, thị lực suy giảm nghiêm trọng, chỉ còn nhìn thấy bóng bàn tay ở khoảng cách rất gần.
TS.BS Thẩm Trương Khánh Vân - Trưởng khoa Chấn thương, Bệnh viện Mắt Trung ương cho biết sau thời gian điều trị nội khoa, thị lực bệnh nhân có cải thiện nhưng nhãn áp tăng cao và không thể kiểm soát bằng thuốc. Các bác sĩ buộc phải phẫu thuật hạ nhãn áp để xử lý biến chứng do chấn thương. Người bệnh vẫn cần tiếp tục theo dõi và điều trị lâu dài.
Người bệnh cho biết mới chơi Pickleball khoảng 3 tháng vì nghĩ đây là môn thể thao nhẹ nhàng, ít nguy hiểm. Tuy nhiên, trong một pha đánh bóng, đồng đội đã vụt bóng mạnh khiến bóng chệch hướng và bay thẳng vào mắt trái của anh, gây đau nhức dữ dội và nhìn mờ ngay lập tức.
Theo các bác sĩ Bệnh viện Mắt Trung ương, số ca chấn thương mắt liên quan Pickleball đang có xu hướng gia tăng. Nguyên nhân chủ yếu do bóng bay tốc độ cao, có độ xoáy, khoảng cách thi đấu gần, phản xạ không kịp hoặc va chạm vợt giữa người chơi.
Bên cạnh đó, các tổn thương thường gặp khi chơi như: Trầy xước giác mạc; xuất huyết tiền phòng; đụng dập nhãn cầu; lệch hoặc vỡ thể thủy tinh; bong võng mạc; vỡ nhãn cầu; mất thị lực tạm thời hoặc vĩnh viễn.
Từ trường hợp trên, bác sĩ khuyến cáo người chơi pickleball nên đeo kính bảo hộ chuyên dụng cho mắt; không chủ quan với các pha bóng mạnh, bóng bật ngược. Đồng thời, người có bệnh lý mắt, cận thị nặng hoặc từng phẫu thuật mắt nên khám chuyên khoa, được tư vấn kỹ trước khi chơi.
Khi bị bóng đập vào mắt, đau nhức, đỏ mắt, nhìn mờ… cần đến ngay các cơ sở chuyên khoa mắt, không tự ý nhỏ thuốc hoặc chườm nóng hay chủ quan xử lý tại nhà.
Ngày 31-5, tại công viên Lưu Hữu Phước (phường Ninh Kiều, TP Cần Thơ), Thành Đoàn Cần Thơ phối hợp với các đơn vị tổ chức lễ ra quân Chiến dịch thanh niên tình nguyện hè, với hơn 2.000 thanh niên Cần Thơ tham dự.
Ông Trần Văn Huyến - Phó bí thư Thành ủy Cần Thơ - ghi nhận và biểu dương tinh thần xung kích, tình nguyện của tuổi trẻ thành phố trong thời gian qua.
Dịp này ông Huyến đề nghị các cấp Đoàn, Hội, Đội cần đổi mới mạnh mẽ phương thức tổ chức hoạt động tình nguyện theo hướng thiết thực, hiệu quả, bền vững.
Cần thực hiện hiệu quả phương châm "3 liên kết" - liên kết lực lượng, liên kết địa bàn, liên kết cộng đồng để giải quyết được những vấn đề cấp thiết, bảo đảm người dân thụ hưởng và cùng tham gia duy trì kết quả sau chiến dịch.
Phấn đấu trồng mới ít nhất 100.000 cây xanh tạo cảnh quan. Ngoài ra thanh niên phải là lực lượng đi đầu trong tiếp cận công nghệ mới, ứng dụng khoa học - công nghệ vào mọi lĩnh vực của đời sống.
"Hãy để mỗi công trình, phần việc thanh niên thành câu chuyện truyền cảm hứng lan tỏa thông điệp sống xanh, sống đẹp. Đặc biệt, công tác chăm lo cho thanh thiếu nhi cũng cần được triển khai mạnh mẽ hơn nữa góp phần xây dựng nguồn lực trẻ cho Cần Thơ trong tương lai", ông Huyến nhắn nhủ.
Chiến dịch tình nguyện hè năm 2026 được triển khai với nhiều đội hình chuyên môn như: Mùa hè xanh, Hoa phượng đỏ, Kỳ nghỉ hồng, Hành quân xanh, Tiếp sức mùa thi, Thầy thuốc trẻ tình nguyện, Bình dân học vụ số…
Tổng công ty Phân bón và Hóa chất Dầu khí (PVFCCo - Phú Mỹ) tiếp tục đồng hành triển khai giai đoạn 2 dự án "PHUMY Innovation - Không gian số cho em". Chương trình trao tặng các phòng học vi tính hiện đại trị giá 4 tỉ đồng cho 23 trường học trên địa bàn thành phố và khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, góp phần thúc đẩy chuyển đổi số trong giáo dục.
Trong khuôn khổ chương trình, ban tổ chức đã tiếp nhận nhiều nguồn lực đồng hành từ các cơ quan, doanh nghiệp nhằm hỗ trợ triển khai các hoạt động an sinh xã hội, chuyển đổi số với tổng nguồn lực trên 10 tỉ đồng.